Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

Những người bị thương trong cưỡng chế?

http://quechoa.info/2012/01/13/sao-it-nh%E1%BA%AFc-t%E1%BB%9Bi-h%E1%BB%8D-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-b%E1%BB%8B-th%C6%B0%C6%A1ng-trong-c%C6%B0%E1%BB%A1ng-ch%E1%BA%BF/



6 quân nhân bị thương (trong đó có 4 cảnh sát và 2 chiến sĩ bộ đội) trong vụ cưỡng chế tại đầm tôm của gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng., Hải Phòng. May mắn là đến nay những người bị thương đang dần bình phục. Chắc chắn là họ sẽ trỡ thành những thương binh vì bị thương khi đang thi hành nhiệm vụ…
Những ngày qua, báo chí và các trang mạng nói nhiều về vụ việc này. Có rất nhiều luồng ý kiến nhưng đa số lại thông cảm cho những người dân vào “bước đường cùng” đã “buộc phải” gây thương tích cho các chiến sĩ này. Hậu (quả) vụ cưỡng chế đáng tiếc, người ta còn phát hiện ra rất nhiều sai phạm, có thể cả thiếu công minh đối với những người ban hành quyết định cưỡng chế và tổ chức cưỡng chế. Dư luận còn phát hiện là đã tổ chức cưỡng chế phá bỏ căn nhà của agia đình anh Vươn nằm ngoài ranh mà quyết định cưỡng chế điều chỉnh (thay vì cưỡng chế thu hồi hơn 19 ha thì đang có dấu hiệu cưỡng chế đến hơn 40 ha)…
Tại sao lại có chuyện dư luận cảm thông cho những người “manh động” gây ra thương tích cho các chiến sĩ làm nhiệm vụ? Hay những chiến sĩị thương này có làm sai và có đáng trách?…
Câu trả lời đầu tiên là những chiến sĩ bị thương không phải là đối tượng đáng trách! Sự hiện diện của họ là bắt buộc để bảo đảm trật tự, trị an cho cuộc cưỡng chế thu hồi đất. Nội vụ đúng sai không thuộc thẩm quyền của họ. Đạo đức nghề nghiệp và chức năng lớn nhất của chiến sĩ là tuân lệnh! Chỉ có điều, trong những người bị thương, có cả Trưởng công an huyện Tiên Lãng nhưng vẫn có chút làm sai quy trình. Theo lời của ông Giám đốc công an TP Hải Phòng thì đúng ra khi có tiếng súng, khi sự việc diễn biến phức tạp thì bộ phận quân đội, công an phải báo cáo nhanh xin ý kiến lãnh đạo trước rồi mới cho tất cả tiếp tục tiến hành hay không. Họ có quyền tạm dừng tức khắc cuộc cưỡng chế vì nghiệp vụ bảo đảm an toàn cho mọi người của họ…
Nếu họ làm được như thế thì có lẽ đã không có thương tích, sự việc không trở nên nghiêm trọng và đáng tiếc. Ngoài việc họ bị thương còn có cả một gia đình lương thiện vướng vào vòng lao lý với tội danh có thể là “giết người”; “chống người thi hành công vụ”…
Nhưng, qua báo chí những ngày vừa qua phân tích về vụ việc, nếu họ và người nhà của họ đọc được thì họ đang nghĩ như thế nào? Họ có căm thù những người dân đã gây thương tích cho họ (chắc là có một chút vì ngoài việc bị thương ra thì có thể có người phải nghỉ việc – mong bị thương của họ nhẹ và đừng ai phải nghỉ việc vì sức khỏe trong vụ này). Họ có trách ông chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền và những bộ phận chuyên môn khi ban hành quyết định mà có thể không vô tư, thậm chí nhiều sai phạm, lạm quyền để dẫn đến bị thương của họ có phần giảm bớt ý nghĩa cao cả của người “thi hành công vụ”? (Chắc là cũng có vì chính đây là nguyên nhân và không ai muốn sự hy sinh của mình danh bất chính, ngôn bất thuận trong mắt dư luận cả). Họ có mong muốn xử lý nghiêm những người gây thương tích? (Có thể không vì nếu họ biết nội vụ lãnh đạo huyện ban hành quyết định sai)…
Dù bức xúc nhưng phản ứng tiêu cực như anh Vươn và những người trong gia đình anh là sai!
“Xử lý nghiêm những trường hợp chống người thi hành công vụ”. Thủ tướng Chính phủ vừa có chỉ đạo như thế. Nhưng, qua vụ việc ở Tiên Lãng, Hải Phòng, người dân cần lắm những người lãnh đạo sáng để có những quyết định đúng và có đạo đức để có những quyết định vô tư…
Tác giả gửi cho Quê choa
(Bài vở gửi đăng QC là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của QC)

Miệng quan…

http://quechoa.info/2012/01/14/mi%E1%BB%87ng-quan/



Chỉ trừ cái thời cộng sản nguyên thủy, còn từ chế độ chiếm hữu nô lệ tuốt tận bây giờ, xã hội loài người mặc nhiên hình thành 2 tầng lớp: kẻ thống trị cầm quyền và người bị trị vô quyền. Nói ngắn gọn, đó là quan và dân.
 Chả cần giở lại cái thời xa tít mù làm gì, chỉ tính từ hồi những người cộng sản xứ này làm cuộc cách mạng lật đổ chế độ cũ lập nên chế độ mới, ta thấy tầng lớp quan lại có sự thay đổi nho nhỏ. Họ không dám xưng quan nữa. Họ gọi nhau và bắt dân gọi họ bằng cái tên mới: cán bộ. Dân không phải “bẩm quan” mà “thưa cán bộ”, quan nhỏ với quan lớn cũng không phải “bẩm quan” mà “thưa anh, báo cáo anh”. Nghe rất dân chủ, bình đẳng, gấp cả tỉ lần dân chủ phong kiến.
 Ngày xưa muốn vào chốn quan trường phải đi học. Hầu hết học để làm quan. Nay thì không cần thế, chỉ cần thành đồng chí, đứng trong một tổ chức gọi là đảng. Đây là danh từ chung, nhưng ở xứ ta chỉ tồn tại 1 đảng nên đảng phải viết hoa. Đồng chí có thể không thuộc đảng, tuy nhiên hơi hiếm, nếu có cá biệt cũng chỉ mang tính tượng trưng, làm màu mè ra vẻ thôi. Kỳ cục ở chỗ cái gì họ cũng dựa vào dân nhưng với họ dân không được coi là đồng chí. Cũng dễ hiểu, đồng chí đồng nghĩa với ngạch quan, chức tước, phẩm hàm, bổng lộc, coi nhau như đồng chí cả thì lấy đứa nào để cai trị. Ai cho rằng tôi nói quá, xin cứ vặn mấy ông cán bộ tổ chức xem có đúng không. Không phấn đấu vào đảng, không phải đảng viên, đừng có mơ làm cán bộ. Một thứ đặc quyền đặc lợi chỉ có ở xứ này.
 Thời phong kiến “thối nát”, quan lại luôn xưng “phụ mẫu chi dân”, cha mẹ của dân. Nơi nào có được vị quan tốt, đúng nghĩa phụ mẫu thì may, còn ngược lại thường phải chấp nhận bởi ách gông đã quàng vào cổ. Phận dân như ngọn cỏ, con kiến, quan dày quan xéo thế nào cũng xong. Chế độ phong kiến đổ là phải, thuận lẽ trời, hợp lòng người.
 Theo rao giảng của đảng, cán bộ là đày tớ của dân, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, suốt đời hết lòng hết sức phục vụ nhân dân. Cụ Hồ dặn “việc gì có lợi cho dân thì nhỏ mấy cũng phải làm; việc gì có hại cho dân thì lớn mấy cũng không làm”, cụ rèn cán bộ thành công bộc của dân, và ít nhiều đã thành công. Tôi biết cụ thể một ông bác, bố vợ bạn tôi, làm quan to, suốt hồi tại vị không tơ hào cái gì, con cái tự làm tự ăn, khi về hưu chỉ căn nhà nhỏ đồ đạc giản dị như bao gia đình thường dân khác. Mỗi lần thăm cụ, tôi cảm động lắm. Tôi biết, cốt cách tuyệt vời như thế quá hiếm ở xứ này, càng về sau càng hiếm.
 Điều nguy hiểm là, mặc dù đảng ra sức kêu gọi cán bộ, đảng viên học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nhưng trên thực tế, cán bộ đảng viên ngày càng xa rời quần chúng, đối lập với quần chúng, trong đó có một bộ phận bị quần chúng căm ghét, thành kẻ thù của nhân dân. Dột từ nóc dột xuống. Hỏng từ quan lớn xuống quan bé. Người dân không còn niềm tin ở họ. Chỉ cần giọt nước tràn ly là sự xung đột diễn ra vô phương cứu chữa. Vụ Tiên Lãng là ví dụ điển hình.
 Nhiều quan chức huyện Tiên Lãng và thành phố hải Phòng đã hành xử cực kỳ tệ hại, bộc lộ sự thối nát của tầng lớp cán bộ tha hóa, mất nhân cách. Họ tự xem mình như ông trời, dân như bùn đất. Họ cho mình cái quyền muốn làm gì nói gì cũng được. Trong lúc dư luận quần chúng nhân dân phẫn nộ về vụ họ điều hàng trăm bộ đội công an kéo nhau đi cưỡng chế (tôi xin phép sẽ có bài riêng về hai chữ cưỡng chế) nhà dân lành thời điểm trước tết, vô cùng độc ác, vô nhận đạo, thì họ leo lẻo, xoen xoét cái mồm. Sai nhiều thứ lè lè nhưng cố nói lấy được. Tôi nhớ ngay sau khi xảy ra vụ việc, mấy ông quan xã Vinh Quang và quan huyện Tiên Lãng còn vu cho anh Vươn trốn thuế. Họ biết dân tình rất căm ghét hành vi trốn thuế, họ muốn kéo nhân dân vào phe đồng tình với họ. Gớm, có trốn được với mấy ông. Nếu ông Vươn trốn thuế, họ chả trưng ra bằng chứng đầy đường, chạy đằng trời. Làm gì có chuyện nói khơi khơi vậy. Này, tôi bảo cho mấy ông quan biết nhá, các ông là trùm trốn thuế đấy, lương cán bộ ba cọc ba đồng mà ông nào cũng nhà lầu xe hơi, sâm nhung phú quý, chả trốn thuế thì cái gì. Trả lời đi.
 Tôi chẳng biết người khác thế nào chứ tôi vô cùng phẫn nộ và buồn khi nghe ông Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng lưỡi không xương quả quyết “anh Vươn không phải người tốt. Nói đúng ra anh Vươn chẳng có công lao gì, cũng chẳng phải là người đi đầu vì sử dụng hàng chục hecta và thu lời nhưng không đóng góp gì cho địa phương. Đặc biệt từ năm 2007 đến nay anh hoàn toàn ăn không. Anh đắp đê để thu lợi cá nhân chứ có ích gì cho xã hội”. Còn ông Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền, “mặc dù ngôi nhà này (của ông Đoàn Văn Vươn- NT) không nằm trong diện tích cưỡng chế thu hồi đất theo Quyết định 461/QĐ-UB ngày 7.4.2009 của UBND H.Tiên Lãng, nhưng do ngôi nhà này đã xảy ra vụ tấn công vào lực lượng cưỡng chế, là địa điểm xảy ra việc phạm tội nên cơ quan chức năng của H.Tiên Lãng phải sử dụng biện pháp phá ngôi nhà”. Còn ông Bùi Quang Sản- Giám đốc Sở TN-MT TP.Hải Phòng mặc dù biết rõ mười mươi quyết định giao đất cho ông Vươn ký năm 1997 nhưng cố tình bóp méo, uốn éo miệng lưỡi rắn độc “UBND H.Tiên Lãng giao đất cho ông Vươn là ngày 4.10.1993, tính theo luật Đất đai 1987 nên H.Tiên Lãng giao đất là đúng” (tôi hỏi ông Sản, có phải ông cố tình không biết, còn nếu biết thì tại sao giao đất năm 1997 không dựa vào luật Đất đai sửa đổi năm 1993 đã có hiệu lực mà dựa vào luật năm 1987 làm gì?).
 Hỡi các ông quan, đừng tưởng “miệng nhà quan có gang có thép”, giết dân thế nào cũng được. Các ông hại dân tức các ông tự chặt chân ghế mình đấy, tự hại thân nghìn vàng mình đấy.
 Ngày xưa dân quá hiểu quan nên họ đúc kết “muốn nói oan làm quan mà nói”, “quan có cần nhưng dân chưa vội, quan có vội quan lội quan sang”, “miệng nhà quan có gang có thép”, và đặc biệt thì “miệng quan trôn trẻ”. Trời ạ, mồm người cầm cân nảy mực như cái lỗ đít đứa trẻ con. Thiết nghĩ chả cần bình luận gì nhiều. Đó là họ nói quan chứ không phải cán bộ, đảng viên. Rất tiếc, thời nay quan hơi bị nhiều, to nhỏ, lớn bé đủ cả. Đến mức trên báo Tuổi Trẻ, mục Thời sự và bình luận ra ngày thứ sáu 13.1, tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa (và báo Tuổi Trẻ) đã gọi thẳng họ là quan với cái tít “đằng sau mỗi chức quan”, phanh phui bao nhiêu tệ hại của tầng lớp thống trị này.
 Để tạm kết thúc, tôi xin mượn lời thằng hề chèo mà hồi sinh viên tôi được nghe cụ Hà Văn Cầu giảng. Thằng hề ấy nói thẳng vào mặt quan: Bẩm quan, quan là quan nên quan quàn dân, còn con là dân thì con dần quan!
 13.1.2012

VỤ ĐOÀN VĂN VƯƠN TIÊN LÃNG

http://quechoa.info/2012/01/09/v%E1%BB%A5-doan-van-v%C6%B0%C6%A1n-tien-lang-b%E1%BB%91n-cau-h%E1%BB%8Fi-cho-ch%E1%BB%A7-t%E1%BB%8Bch-huy%E1%BB%87n/



Trước hết, việc anh Đoàn Văn Vươn và người nhà dùng vũ khí, mìn chống người thi hành công vụ là sai phạm, là phạm tội, chuyện này rõ. Khởi tố, bắt giam, xử án theo luật.
Nhưng báo chí và dư luận cũng đừng quá say sưa kể, tả, phỏng vấn loanh quanh về chính sai phạm này mà bỏ quên một việc cực kỳ hệ trọng: Nguyên căn của tội phạm.
Bản chất của thi hành pháp luật suy cho cùng, sau những khởi tố, bắt giam, án phạt tù, thì mục đích tối thượng là giáo dục, cải tạo, mà để giáo dục, cải tạo, để dẹp cái xấu cần hiểu rõ nguyên căn cái xấu.
Ở vụ việc này, nguyên căn nào dẫn tới một quân nhân phục viên cần cù lao động, hiền lành, nhân thân quá tốt, lại được lớn lên, được nuôi dưỡng trong một gia đình căn cơ về chính trị, lại được sống trong một môi trường thuần chất nông dân, ngày đêm làm bạn với lao động, với niềm vui lao động…lại có thể bùng lên thành tội phạm?
Người ta ( một vài tờ báo, cơ quan chức năng) làm như vô tình hay cố ý bỏ qua nguyên căn này.
Căn cứ vào tất cả những thông tin mà báo chí phản ánh, cả những bài báo ca ngợi tinh thần lao động quên mình của Đoàn Văn Vươn đã biến mấy chục hecta đầm lầy ở nơi hoang hóa thành đầm nuôi cá và trồng cây chắn biển, thành cái nơi, mà sau bao nhiêu năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, đã bắt đầu nhìn thấy thành quả lao động đang sinh lộc, nảy mầm sống và đang bắt đầu mang lại no ấm cho những người dân ở vùng đất này.
Trước hết, anh Đoàn Văn Vươn là một người yêu đất, thiết tha lập nghiệp chính trên mảnh đất quê hương, khát khao làm giàu, muốn biến đổi một vùng đầm lầy ven biển thành nơi đất vàng, đất bạc. Không ai được phép phủ nhận điều này.
Căn cứ pháp luật thuê đất theo Luật đất đai, thì rõ ràng còn gần hai năm nữa anh Đoàn Văn Vươn mới hết hạn trả đất thuê ( Chứ không phải như lãnh đạo huyện đang lu loa ầm ĩ trên các phương tiện truyền thông là anh Đoàn Văn Vươn đã hết hạn thuê đất từ lâu mà địa phương đòi mãi vẫn chây ì không chịu trả)
Huyện đã ép lấy bằng sự duy ý chí, duy luật pháp, hay nói trắng ra là bằng vũ lực, coi thường người dân. Kết quả là gì là anh Đoàn Văn Vươn và các hộ dân kiện Huyện ra tòa, từ cấp sơ thẩm lên cấp phúc thẩm. Thấy thua lý, huyện viết cam kết nếu anh Đoàn Văn Vươn và các người dân không thưa kiện nữa, rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất hoặc giao đất. Tin huyện, tất nhiên người dân tin huyện, chẳng lẽ người dân lại không tin huyện, nên họ rút đơn, và chỉ chờ có vậy, huyện tráo trở lật lọng, bắt đầu ép dân đi với cái trò cưỡng chế, bất cần luật, bất cần uy tín, bất cần niềm tin.
Sự thúc ép và tráo trở của chính quyền huyện Tiên Lãng đã làm cho những người dân như anh Đoàn Văn Vươn, những người đã bao nhiêu năm sống chết, mồ hôi nước mắt trên vùng đất này phải bị dồn tới đường cùng.
Và như những gì đã xảy ra, là hệ quả của một cú liều mạng sống để giữ đất rồi rơi vào vòng lao lý.
Chắc chắn anh Đoàn Văn Vươn và những người dân này không và không bao giờ muốn làm cái việc tày đình kia để vào tù. Không ai ngu như thế. Chắc chắn anh Đoàn Văn Vươn và những người dân kia không hành động theo bản chất côn đồ như báo điện tử vnexpress.net đã vội vã vơ đũa cả nắm, đưa cả anh Đoàn Văn Vươn và những người dân tội nghiệp vào nhóm lưu manh côn đồ đất Cảng ( ?!)
Xin gửi tới ông Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng bốn câu hỏi:
1.Ông quá biết rằng nếu cùng ra tòa án để xử vụ việc có tính chất tranh chấp này giữa huyện và anh Văn Vươn và các hộ dân, thì huyện thua, thế thì vì sao ông lại đánh lừa dân bằng một cam kết thỏa thuận nguyên đơn rút đơn thì bị đơn ( huyện) tiếp tục cho thuê đất, giao đất. Phải chăng lãnh đạo huyện Tiên Lãng đã không giãy dụa ra nỗi một sự ràng buộc nào đó với đơn vị nào đó trong việc bàn giao đầm lầy này? Và vì thế, huyện đã cố sống cố chết đạp trên cả luật pháp và quyền lợi người dân để cướp trắng đất?
2.Theo người Hải Phòng nói rất có khả năng vùng đầm cá của anh Đoàn Văn Vươn và các hộ dân tới đây sẽ nằm trong khu giải tỏa xây dựng sân bay và một số dự án, nên huyện đã cố tình cướp lại để kiếm lấy chút lợi lọc, lợi lọc cá nhân và cả ngân sách huyện? Chắc chắn lại có vài doanh nghiệp du lịch nào đó ve vãn huyện, ngắm nghía cái đầm hồ của anh Vươn và hình dung ra cơ ngơi hoành tráng của những vila, bãi tắm bên cạnh dự án sân bay, đúng vậy chứ, thưa lãnh đạo huyện Tiên Lãng?
3.Phiên tòa xử Đoàn Văn Vươn, chắc chắn phải có đại diện của lãnh đạo huyện Tiên Lãng. Và Lãnh đạo huyện Tiên Lãng có đủ dũng cảm và lòng trung thực để nhận ra sai phạm của mình, chính sai phạm của huyện là nguyên căn của cho Đoàn Văn Vươn và những người khác phạm tội.
4.Ông chủ tịch huyện có tự vấn trong đêm rằng, vì sao những nông dân nghèo, hiền hậu của mình lại ngay lập tức trở nên hung hãn, liều chết với chính quyền để giữ đất không?Vì sao và vì ai không? Báo chí hỏi ông, thu hồi đất của anh Vươn và các hộ dân để giao cho ai, ông nói “không thể công khai”? Không thể công khai? Không thể công khai?-Bản chất sai phạm và lợi ích nhóm hình như là ở đây, thưa đồng chí chủ tịch huyện kính mến của nhân dân (???)
Bốn câu hỏi này cũng là gợi ý cho đồng nghiệp báo chí của tôi phải viết cho ra sự thật về vụ việc này.
Đoàn Văn Vươn có tội, pháp luật xử.
Lãnh đạo huyện sai phạm và rõ ràng là sai phạm, ai xử?

Vụ bắn vào lực lượng cưỡng chế ở Hải Phòng

http://quechoa.info/2012/01/09/v%E1%BB%A5-b%E1%BA%AFn-vao-l%E1%BB%B1c-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-c%C6%B0%E1%BB%A1ng-ch%E1%BA%BF-%E1%BB%9F-h%E1%BA%A3i-phong-s%E1%BA%BD-xem-l%E1%BA%A1i-vi%E1%BB%87c-thu-h%E1%BB%93i-d%E1%BA%A5t/



NQL: Thế là đã rõ. Việc cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng không phải để làm bất kì một việc gì ích nước lợi dân: “Trong khi đó, dư luận ở địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng)….”. Dù đây là dư luận nhưng chắc chắn người ta đã biết rõ đằng sau vụ thu hồi đất này là gì, nhất là khi biết Lê Văn Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang chính là em ruột của Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền. Màn kịch bắt đầu mở ra vô cùng sáng rõ.HOAN  HÔ NHÀ BÁO HUY HOÀNG VÀ BÁO PHÁP LUẬT TP HCM!

Bây giờ thì nhà báo nào gọi Đoàn Văn Vươn là  giang hồ sẽ phải xấu hổ vì thói ăn theo nói leo của mình. Nói như  nhà báo Dương Minh Phong, “Vnexpress.net nên học tập đồng nghiệp. Nên có lời xin lỗi và chấm dứt trò hề tàn nhẫn với đồng bào của mình.”

Hành vi dùng súng bắn vào lực lượng cưỡng chế, những người thi hành công vụ là không thể chấp nhận. Các cơ quan pháp luật đang khẩn trương truy xét, làm rõ vai trò của từng nghi can trong vụ vi phạm pháp luật hết sức nghiệm trọng này để xử lý nghiêm. Tuy nhiên, qua vụ việc này có một số điều cần làm rõ trong hành xử của chính quyền đối với các hộ dân được giao đất.

Người ngăn bão cho làng
Mấy ngày nay, ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, cứ bần thần khi nghe tin cả gia đình anh Đoàn Văn Vươn lâm vào vòng lao lý khi nổ súng vào lực lượng cưỡng chế thu hồi đất đầm.

“Cậu ấy đã có công với bà con xóm làng chúng tôi, nếu không có cậu ấy làm bờ kè tạo tấm lá chắn thì không biết bao giờ người dân Vinh Quang mới hết cảnh vỡ đê, chạy bão” – ông Danh bồi hồi.
Trong ký ức của ông, những trận bão biển đánh sạt đê bao luôn là nỗi ám ảnh. Mỗi lần có bão, cả làng, cả xã lại phải chạy bão. “Thế mà thằng Vươn nó ngăn được bão vào làng” – ông Danh nói. “Hơn 20 năm trước, thằng Vươn nó đề nghị tôi nhận bãi biển phía ngoài đê làm đầm. Hồi ấy cả vùng này là biển nước mênh mông. Tôi khuyên nó: “Cháu không làm được đâu, Nhà nước còn không làm được thì mày làm sao được”. Nhưng nó không nghe, cứ quyết tâm làm”.

Chàng kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn trình bày với cha về ý tưởng “lấn biển” của mình. Ai ngờ, thấy con quyết tâm “đánh bạc với giời”, ông Đoàn Văn Thiểu lại gật cái rụp. Ông bán đàn vịt hàng ngàn con cùng 20 tấn thóc đưa hết cho con đi vỡ đất. Anh Vươn huy động tất cả bảy anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng anh tiến ra vùng biển hoang. Ngày ngày họ trầm mình dưới nước từ mờ sáng tới tận tối khuya. Bao nhiêu tiền của, công sức đã đổ xuống biển với mong muốn tạo nên con đập vững chãi nhưng không biết bao lần thất bại. Biết bao tàu đất đá đổ xuống hôm trước, sáng ra đã bị sóng cuốn tan tành. Có người thấy anh “khùng” như vậy đã thách: “Nếu mày làm được, tao biếu không mày cái xe máy đẹp”. Không nản, anh Vươn bán cả nhà cửa, huy động anh chị em có gì đáng giá bán sạch.

Xui rủi đầu tiên xảy đến. Một hôm, trong khi cả nhà đang mải mê lo chuyện ngoài bãi, con gái lớn của anh mới tám tuổi ở nhà loay hoay thế nào lại bị chết đuối dưới cống. Nén nỗi đau, anh Vươn vẫn quyết tâm vỡ đất. Anh tìm các loài cây sú, vẹt trồng ở phía ngoài, khi cây vững mới tiếp tục đắp kè. Sau năm năm với biết bao lần bị bão biển cuốn phăng, cuối cùng bờ kè dài hai cây số của anh đã hình thành tạo nên bãi bồi màu mỡ. Phía ngoài anh trồng một vạt rừng ngập mặn rộng 60 ha.

Chủ đầm Đoàn Văn Vươn sau bao năm bám biển nay bị cưỡng chế thu hồi đất. Ảnh: MT
Bị thu trắng
Vùng cửa biển mênh mông sau hàng chục năm cải tạo đã trở thành khu đầm thủy sản trù phú. Từ đó, người dân Vinh Quang đã thoát khỏi cảnh vỡ đê chạy bão. Biết bao bà con xóm chùa gần đó được anh tạo công ăn việc làm, nhà ai túng bấn lại được anh giúp đỡ. Khi đó, gia đình anh Vươn tiếng là khá giả nhưng vẫn đang gánh khoản nợ vài tỉ đồng… 

Thế mà bỗng dưng anh Vươn nhận được quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng. Không bồi thường, không giao lại. Không chỉ anh Vươn mà nhiều hộ khác, trong đó có ông Vũ Văn Luân (ngụ xã Hùng Thắng) cũng cùng chung cảnh ngộ. Cho rằng đầm nuôi thủy sản phải được giao 20 năm, khi hết thời hạn sẽ được giao tiếp, anh Vươn và ông Luân đã khởi kiện quyết định thu hồi đất ra tòa. Bị TAND huyện Tiên Lãng bác yêu cầu, họ kháng cáo lên TAND TP Hải Phòng. Tòa TP tổ chức cho hai bên thỏa thuận, nghe đại diện của UBND huyện hứa hẹn nếu rút đơn sẽ cho thuê tiếp, anh Vươn và ông Luân đã rút đơn. Sau đó, họ nhiều lần làm đơn xin thuê tiếp nhưng không có hồi âm. Tháng 11-2011, UBND huyện ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất. Rồi đến cái ngày “định mệnh” 5-1-2012, UBND huyện tổ chức lực lượng thực hiện quyết định cưỡng chế… Ông Luân bức xúc: “Trong biên bản thỏa thuận tại Tòa án TP Hải Phòng, đại diện UBND huyện nói sẽ tiếp tục cho thuê nên chúng tôi rút đơn. Chúng tôi tin văn bản thỏa thuận có chữ ký của các bên và chữ ký của thẩm phán là có giá trị pháp lý. Ai ngờ huyện quay ngoắt 180 độ. Tòa nói biên bản thỏa thuận không có giá trị thì hóa ra chúng tôi bị lừa à?”. Theo ông Luân, trong nhiều năm qua, các chủ đầm đã nhiều lần đi nộp thuế nhưng không được thu. Họ làm đơn đề nghị được nộp thuế nhưng Chi cục Thuế huyện trả lời không thể thu được nên lâu nay họ đành chịu tiếng không làm nghĩa vụ với Nhà nước. Khi PV liên lạc với ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT huyện Tiên Lãng, người đại diện UBND huyện hứa sẽ giao đất nếu ông Luân và anh Vươn rút đơn kháng cáo, ông Hoa đã từ chối trả lời. Liên lạc với ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, ông Hiền cáo “đang có việc bận, gọi lại sau” nhưng sau đó liên lạc nhiều lần ông không trả lời. Theo các chủ đầm thủy sản, trước đây huyện ra quyết định giao đất với thời hạn không cố định, 4-14 năm. Các chủ đầm đã nhiều lần đề nghị UBND huyện giao đất theo đúng thời hạn 20 năm mà Luật Đất đai quy định nhưng không được xem xét. Huyện căn cứ vào thời hạn trong quyết định giao đất, cứ đến hạn là thu trắng, không bồi thường cũng không cho thuê lại. Ngay sau khi thực hiện cưỡng chế, toàn bộ nhà cửa trên đầm của anh Vươn đã bị san phẳng.

Giải thích không thuyết phục
Theo ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng, ngày 8-1, liên chi hội này đã ra văn bản gửi cơ quan chức năng khẳng định việc thu hồi đất đối với hai hội viên là anh Vươn, ông Luân là trái pháp luật. Văn bản này nhấn mạnh: “Đại diện cho chính quyền huyện Tiên Lãng đã ký thỏa thuận với người dân để giải quyết vụ án hành chính có sự chứng kiến của TAND TP nay lại lật lọng với thỏa thuận đó”. Tuy nhiên, ông Lê Văn Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang (ông Liêm là em ruột Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền), lại cho rằng việc cưỡng chế thu hồi hơn 38 ha đầm của anh Vươn là đúng pháp luật vì đã có bản án của tòa rồi. Tuy nhiên, khi được hỏi thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản không đủ 20 năm có đúng luật không thì ông Liêm không lý giải được. Theo ông Liêm, hiện xã đã tiếp nhận khu đất chờ đấu thầu giao cho chủ đầm khác sử dụng. Trong cuộc họp báo chiều 5-1-2011, ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, cũng nói thu hồi đất để tổ chức đấu thầu cho những ai có điều kiện tốt hơn thuê.  Trong khi đó, dư luận ở địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng). Dư luận đó thực hư ra sao? Những ông này quan hệ thế nào với các cán bộ huyện, xã cũng là điều cần làm rõ.

Box1Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, một cán bộ Thành ủy Hải Phòng cho biết ngay sau ngày xảy ra vụ việc, lãnh đạo TP đã họp để giải quyết vụ việc. Theo đó, TP đã thống nhất sẽ kiểm tra, xem xét lại toàn bộ quy trình giao đất, thu hồi đất đầm của UBND huyện Tiên Lãng một cách khách quan. “Nếu phát hiện sai phạm chỗ nào, TP sẽ xử lý” – vị cán bộ này nói.

Box2:
Phải để huyện sửa, hủy quyết định
Tòa phải giải thích hậu quả của việc rút đơn.
Pháp luật về tố tụng hành chính không cho phép tòa án công nhận sự thỏa thuận của các đương sự giống như trong tố tụng dân sự. Do vậy nếu đại diện UBND huyện đồng ý “nếu các hộ rút đơn thì được tiếp tục thuê đất” thì tòa án cần tạo điều kiện về mặt thời gian để UBND huyện hủy bỏ hoặc thay đổi quyết định thu hồi đất bị khởi kiện, đồng thời UBND huyện trao quyết định hủy bỏ hoặc thay đổi đó cho người khởi kiện. Sau đó, tòa án mới hướng dẫn cho người khởi kiện rút đơn khởi kiện hoặc rút đơn kháng cáo. Trên cơ sở đó thì việc ban hành các quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm hoặc đình chỉ giải quyết vụ án của tòa án cấp phúc thẩm mới chặt chẽ, đúng pháp luật, bảo vệ được quyền và lợi ích hợp pháp của người khởi kiện.

Mặt khác, đối với quyết định thu hồi đất, Luật Đất đai quy định rõ: “Trường hợp người bị thu hồi đất không chấp hành quyết định thu hồi đất thì UBND có thẩm quyền thu hồi đất ra quyết định cưỡng chế. Người bị cưỡng chế thu hồi đất phải chấp hành quyết định cưỡng chế và có quyền khiếu nại”. Vì thế, nếu do nhận thức về pháp luật còn hạn chế nên người khởi kiện đồng ý rút đơn kháng cáo, đơn khởi kiện khi trong tay họ chỉ có một biên bản ghi nhận ý kiến của UBND huyện, còn quyết định thu hồi đất của họ vẫn đang tồn tại trên thực tế thì hơn ai hết, chính thẩm phán giải quyết vụ án đó phải phân tích cho họ nắm được hậu quả pháp lý của việc rút đơn để họ cân nhắc, quyết định. Chỉ khi làm được điều đó thì việc giải quyết mới triệt để, đúng pháp luật và công minh.
Ông PHẠM CÔNG HÙNG, Thẩm phán TAND Tối cao

Box 3
Quyết định thu hồi khiến dân không phục 
Tôi thấy huyện ra quyết định thu hồi đất không thỏa đáng. Cả cuộc đời cậu ấy cùng mấy anh chị em bỏ ra bám biển sao không giao tiếp cho cậu ấy để người ta làm ăn trả nợ trả nần. Tòa đã hòa giải rồi, hứa hẹn cho thuê tiếp rồi mà lại ra quyết định cưỡng chế thu hồi là không cần thiết. Cần giải quyết bằng đối thoại chứ sao lại đối đầu như thế. Bây giờ cho máy móc phá tan nhà hai tầng của anh em cậu ấy khiến cho dân thắc mắc, xì xào khắp nơi.
Ông Phạm Văn Danh,
82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang

Đừng vô cảm với tiêu cực đất đai nữa

http://quechoa.info/2012/01/09/20482/




Sau ngày đất nước giải phóng, dường như chỉ có hai nỗi bức xúc khiến người dân tập trung phản đối (khiếu nại, tố cáo, biểu tình…) đông người, đó là tiêu cực đất đai và… sự xấc xược của Trung Quốc trong vấn đề biển đảo.
Đã lâu lắm rồi mình không viết tiêu cực đất đai. Mấy bữa nay theo dõi vụ ông Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, lại nhớ về những con ngườimắt ướt, cổ nghẹn uất vì mất đất, mất nhà mà mình từng tiếp xúc. Dù không phải là phóng viên phụ trách mảng nhà đất, số hồ sơ những vụ tranh chấp bất động sản mà mình nhận được cũng có thể chất đầy một ngăn tủ to, chỉ trong 5 năm bước vào nghề báo.
Ngồi đọc lại bài cũ trên SGGP mấy năm về trước, hình dung những cảnh khốn khó, tủi cực của người dân đằng đẵng khiếu nại đòi đất, niềm xót xa, thương cảm lại dâng lên. Không biết bây giờ, những bà Kiểu, ông Xiếu, cụ Ngọ… trong loạt bài “Hành trình 17 năm đòi lại ruộng của các lão nông” ra sao? (Báo Sggp ngày31/07/2008 ). Từ đầu thập niên 90, hơn bảy chục hộ dân nơi này bị thu hồi đất khi họ đang say sưa với những mùa lúa. Họ nào biết làn sóng công nghiệp hóa, đô thị hóa mang trong mình những con quỷ tham lam đang ập đến sau lưng. Đất lúa của họ bị thu hồi với lời hứa trả lại sau khi xem xét tranh chấp. Nhưng rồi những thửa ruộng đó dần dần biến mất vào bên trong tường rào của các khu công nghiệp hay lặn mất dạng dưới nền móng hàng loạt khu dân cư, biệt thự. Đất chưa đòi lại được, tuổi ngày mỗi cao, sức ngày một kiệt, trí ngày một kém, mà nỗi bức xúc dồn nén ngày một to, liệu có sống nổi không?! Họ chỉ biết khóc và trông đợi ở báo chí. Nhưng, ba bài báo nào có giúp ích được gì ngoài một sự lên tiếng đồng cảm chia sẻ. Xôn xao được dăm bữa nửa tháng, chính quyền lại làm lơ; người dân lại đợi, trông, vô vọng. Thay cho tự hào, mình thấy hổ thẹn. Lực bất tòng tâm!
Còn nhớ dạo mới vào nghề, hễ có vụ khiếu nại nào của bà con về tiêu cực đất đai mà mình bức xúc và thấy có thể phản ánh được là ôm hồ sơ đi chia với đồng nghiệp báo bạn, những mong giúp được dân. Thật ngây thơ! Khi đó, đã có những “xô nước” tạt vào lòng nhiệt thành của mình. Bạn bảo, tiêu cực đất đai đầy rẫy ra đó, đâu đâu cũng có, chuyện cũ mèm, ai thèm viết, viết sao xiết. Sếp bảo, thằng này có “vấn đề” hay sao mà hăng “đánh” đất đai thế! Sau này mới ngộ ra rằng, nhiều người đấu tranh bênh vực cho phía nào đó trong một vụ tranh chấp đất đai, thường là “có cái gì đó”, đúng là có vấn đề thật.
Tuy vậy, mong sao chúng ta không vô cảm với tiêu cực đất đai chỉ vì nó xẩy ra quá nhiều hay ai đó nghĩ rằng người viết có sự ăn chia. Nếu như báo chí quyết liệt vào cuộc phơi bày cái sai, cái mục đích bất chính trong việc thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng trước khi có vụ đối đầu bằng vũ khí nóng giữa nông dân Đoàn Văn Vươn với công an, chính quyền, thì rất có thể sự việc đáng tiếc này đã không xảy ra.
Khi nhìn thấy một chiếc xe hạng siêu sang, trị giá hàng triệu đô la, lăn bánh ngoài đường phố, nhiều người sẽ liên hệ đến bất động sản. Bất động sản đang mang lại sự siêu giàu cho một bộ phận và bần cùng hóa nhiều người khác. Nếu tiếp tục xem đó là điều bình thường, chúng ta cũng đừng quá sốc với hành động của Đoàn Văn Vươn.

(Bài vở gửi đăng QC là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của QC)

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Những kiến nghị bị phản đối nhất 2011

http://dantri.com.vn/c76/s76-553080/nhung-kien-nghi-bi-phan-doi-nhat-2011.htm



Phí được quyền mua xe máy, lại cho phép dùng chung cư làm văn phòng, có chỗ đỗ mới được đăng ký ôtô... là những kiến nghị lạ đời trong năm 2012. Đó cũng chính là những đề xuất bị phản đối nhiều nhất.

Ban hành phí được quyền mua ôtô, xe máy

Mặc dù không thuộc chức năng của mình, nhưng có lẽ do quá bức xúc về tình trạng ùn tắc giao thông hiện nay mà Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) có văn bản gửi Bộ Tài chính, Bộ Giao thông vận tải, Bộ Công Thương, UB An toàn giao thông quốc gia đề xuất ban hành phí được quyền mua ôtô, xe máy.
 
Đề xuất của VAFI vấp phải sự phản đối

Theo VAFI, với các sắc thuế hiện hành như thuế giá trị gia tăng, thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, nếu áp dụng hết khung cũng không thể ngăn chặn được tình trạng nhập khẩu ngày càng gia tăng, nhất là đối với các loại ôtô, xe máy đắt tiền, xa xỉ vì nó chưa thấm vào đâu đối với những người có thu nhập khá và giàu.

Do đó, sử dụng công cụ "Phí được quyền mua ôtô, xe máy" ở mức rất cao so với giá trị thị trường của ôtô, xe máy như nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng, Chính phủ hoàn toàn kiểm soát được số lượng, cơ cấu phương tiện, giá trị nhập khẩu theo từng thời kỳ. Ngoài ra, sử dụng các loại phí được quyền mua ôtô, xe máy sẽ phân loại được đối tượng chưa phải thu, đối tượng phải thu, đối tượng thu nhiều... và sẽ thu được 1 khoản tiền lớn dành cho phát triển giao thông, đồng thời cũng có tác dụng điều tiết thu nhập.

Theo VAFI, với xe bình dân (giá trị thấp nhất ) tương ứng với người có thu nhập thấp không thu phí ở khu vực nông thôn, các thành phố nhỏ; xe bình dân với đối tượng sử dụng ở các thành phố lớn thu phí ở mức độ thấp hoặc mức độ vừa phải để từng bước khuyến khích người dân sử dụng phương tiện giao thông công cộng. Trong giai đoạn đầu có lẽ nên thiết kế ở mức thấp hoặc chưa thu để không gây phản ứng nhiều và chính sách dễ ra đời hơn.

Với các loại xe đắt tiền (giá trị gấp từ 3 lần trở lên so với xe bình dân), thu phí bằng từ 2 lần giá trị xe trở lên, xe đắt tiền gấp 5 lần xe bình dân thì phí thu bằng 4 lần giá trị xe... Bằng phương pháp này, chúng ta có thể gần như hoàn toàn ngăn chặn được việc sử dụng xe xa xỉ đắt tiền, có thể giảm 1/2 tổng giá trị nhập khẩu phụ tùng, linh kiện, xe nguyên chiếc .

VAFI coi đây là "biện pháp thông minh" để giải quyết nạn tắc đường kinh niên. Tuy nhiên, Đề xuất "lạ đời" này, ngay lập tức đã nhận được nhiều phản ứng từ cộng đồng vì sự viện vông và thiếu cơ sở pháp lý.

Lại cho dùng căn hộ chung cư làm văn phòng

Cách đây 2 năm, Bộ Xây dựng yêu cầu chấn chỉnh việc sử dụng nhà chung cư làm văn phòng. Khi đó, Bộ Xây dựng cho biết, cần phải có sự chấn chỉnh lại trong sử dụng, quản lý nhà chung cư, nếu không sẽ dẫn đến tình trạng xuống cấp nhanh chóng của các khu chung cư, ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống, sinh hoạt của người dân trong các khu đó...

Thế nhưng mới đây, Bộ Xây dựng lại làm dự thảo Thông tư, quy định việc sử dụng căn hộ chung cư làm văn phòng, lại cho phép dùng chung cư làm văn phòng với mục đích giao dịch.

Tuy có đặt ra điều kiện như diện tích sử dụng bình quân phải bằng hoặc lớn hơn 8m2/người; hoạt động của văn phòng không làm ảnh hưởng đến sinh hoạt cộng đồng, đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy; việc sử dụng căn hộ làm văn phòng phải có sự đồng ý (ký tên) của các chủ sở hữu, người sử dụng trong cùng tầng nhà của đơn nguyên có căn hộ đó và ít nhất hai phần ba tổng số các chủ sở hữu, người sử dụng trong đơn nguyên có căn hộ đó...

Việc chung sống với các văn phòng tại chung cư rấ bất tiện. Việc sử dụng chung thang máy với các nhân viên văn phòng cũng gây ảnh hưởng không nhỏ đến sinh hoạt của các gia đình. Giờ ăn trưa các nhân viên văn phòng thường gây ồn ào, mất trật tự khiến người dân không thể nghỉ ngơi... Vậy nhưng thật khó hiểu cho sự đảo chiều của Bộ Xây dựng đi ngược với việc trước đây đã cấm!

Đánh thuế xuất khẩu thép 3%

Bộ Tài chính trong năm 2011 đã từng đề xuất Chính phủ đánh thuế xuất khẩu thép lên 3% vì cho rằng, thép lãi lớn nhờ giá điện thấp.  Lý do Bộ Tài Chính nêu ra là lợi nhuận của ngành thép có được là "do được hưởng lợi từ giá điện thấp khoảng từ 10-15 USD/tấn" tức là khoảng 214.000 - 321.000đ/tấn tùy theo công nghệ tiên tiến hay lạc hậu.

Số liệu này căn cứ vào giá điện tính đủ để Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) không lỗ là 1.777 đ/KWh, thay vì giá điện bình quân năm 2010 là 1.242 đ/KWh. Nghĩa là các doanh nghiệp thép đang được mua giá điện rẻ tới 65%, lợi khoảng 535đồng/kWh so với mức giá điện mà đáng ra áp dụng để EVN không lỗ.

Theo Hiệp hội Thép, giá điện hiện nay chỉ chiếm 5,14% giá phôi thép, 0,77% giá thép cán xây dựng, 0,62% giá thép ống hàn, 0,65% giá thép mạ kim loại và 0,91% giá thép cán nguội. Bên cạnh đó, với 5 chủng loại thì hiện nay, chỉ có phôi thép là tiêu hao nhiều năng lượng nhất, tới 600kWh/tấn phôi, còn lại, thép cán xây dựng là 100kWh/tấn, thép mạ là 120kWh/tấn và thép cán nguội là 114kWh/tấn. Trong đó, tăng sản xuất phôi trong nước là chủ trương của Nhà nước để giảm bớt phụ thuộc vào phôi nhập khẩu từ nước ngoài.

Tỷ lệ thấp như vậy nên lãi trong sản xuất và xuất khẩu thép không hoàn toàn do giá điện thấp mang lại kể cả khi đã tính đủ giá điện do EVN đề nghị.

Nếu so sánh giữa mức thuế suất xuất khẩu thép 3% do Bộ Tài chính đề nghị với mức tăng giá điện khi EVN tính đủ giá điện là 1.770 VNĐ/kWh thì phần tiền tăng lên nhờ đánh thuế thép đã vượt xa so với mức bù giá do EVN đề nghị. Ví dụ như, với phôi thép, nếu áp dụng giá điện tính đủ thì tiền điện thu thêm được là 321.000 đồng/tấn nhưng nếu đánh thuế 3% xuất khẩu thì ngành thép phải trả thêm tới 435.000 đồng/ tấn.

Thép xây dựng nếu áp thuế xuất khẩu 3% thì sẽ phải chi thêm 480.000 đồng, trong khi nếu mua giá điện tính đủ cho EVN, chỉ bỏ thêm 53.500 đồng. Tương tự, với sản phẩm ống thép hàn, việc đánh thuế sẽ khiến các doanh nghiệp chi thêm 600.000 đồng nhưng nếu mua điện theo thị trường, chỉ phải bỏ thêm 53.500 đồng. Thép cán nguội cũng tương tự, áp thuế xuất khẩu phải tăng thêm 465.000 đồng/tấn trong khi nếu mua điện theo giá thị trường thì chỉ chi thêm 60.990 đồng. Chênh lệch lớn nhất là thép mạ, trong khi đáng lẽ chỉ mất 64.200 đồng tiền điện tăng thêm nếu giá điện tính đủ thì việc áp thuế lại khiến các doanh nghiệp phải bỏ thêm tới 647.000 đồng/tấn.

Có thể nói,  việc thu thuế đã "chiếm dụng" chi phí của thép nhiều hơn so với việc mua điện. Khoảng chênh này lên tới 114.000 đồng đến 609.000 đồng/tấn. Nếu đánh thuế xuất khẩu sẽ làm các doanh nghiệp thép không ổn định được kế hoạch sản xuất kinh doanh và làm nản lòng các nhà đầu tư trong nước và nước ngoài vào ngành thép. Đề xuất này bị nhiều người cho là thiếu cái nhìn tổng thể mà chỉ thiên về lợi ích 1 phía.

Có điểm đỗ mới cho đăng ký ôtô

Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng mới đây có kiến nghị gửi Bộ Công an về việc nghiên cứu giải pháp sửa đổi văn bản quy phạm pháp luật, trong đó quy định chủ sở hữu xe ôtô cá nhân phải chứng minh có nơi đỗ phù hợp mới được đăng ký xe. Đề xuất này của Bộ trưởng Thăng được đưa trong bối cảnh vấn nạn ùn tắc giao thông ở Hà Nội và TP.HCM cần có những giải pháp cấp bách và đồng bộ để giải quyết triệt để.

Bộ trưởng Thăng cho rằng, một trong những nguyên nhân gây ùn tắc giao thông là do số lượng xe ô tô cá nhân tại Hà Nội và TP.HCM tăng rất nhanh. Nhiều chủ xe đã chiếm dụng vỉa hè, lòng đường, nơi công cộng làm nơi đỗ xe riêng trái quy định của pháp luật.
Để khắc phục tình trạng chiếm dụng lòng đường, vỉa hè, nơi công cộng làm nơi đỗ xe cần quy định chủ sở hữu ô tô cá nhân khi đăng ký xe phải chứng minh có nơi đỗ xe phù hợp.

Đề xuất của Bộ trưởng Thăng có nhiều ý kiến cho là không khả thi. UBND TP Hà Nội cũng đã từng có quy định phải chứng minh có nơi đỗ xe khi đăng ký xe ô tô. Trong đó, chủ xe là doanh nghiệp tư nhân, cá nhân, tổ chức thuộc diện đăng ký xe biển màu trắng, phải có xác nhận của UBND phường, xã, thị trấn rằng có nơi để xe hoặc có hợp đồng trông giữ xe từ một năm trở lên.

Tuy nhiên, quy định này sau đó đã bị "lách" bằng những hợp đồng thuê điểm đỗ khống nhưng vẫn có đầy đủ xác nhận của cơ quan chức năng như quy định. Có điểm đỗ có sức chứa chỉ 20-25 ô tô nhưng đã xác nhận hợp đồng cho tới hơn 100 chiếc xe. Hoặc có những ngôi nhà diện tích 25-30m2 vẫn được chính quyền sở tại xác nhận là có ga-ra để xe.

Theo Trần Thủy
VEF