Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Lòng tự trọng của một cô giáo trẻ

http://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/2012/10/tu-llong-tu-trong-cua-mot-co-gai-tre.html


Từ lòng tự trọng của một cô giáo trẻ, nhìn lại những bộ mặt dày của các cấp lãnh đạo ngành giáo dục và của ông Thủ tướng!

Chỉ một sai sót từ việc chấm bài có câu ca dao "canh gà Thọ xương" mà một cô giáo trẻ đã xin nghỉ việc vì lòng tự trọng và phải nhập viện vì sốc bởi sự phê phán của dư luận. Một sự việc đã nói lên điều gì? Lỗi vì ai và trách ai đây?

- "Nhân bất thập toàn", sai sót trong công việc là điều tất yếu. Hơn nữa, theo kết quả điều tra thì sai sót của cô giáo là do nghiệp vụ, thiếu kinh nghiệm do vừa mới ra trường chứ không phải do kiến thức. Vậy là sai sót không lớn, hoàn toàn có thể sửa đổi và được dư luận tha thứ. Vậy mà, vì lòng tự trọng cô đã xin nghỉ, phải nhập viện. Có chút đáng trách trong công việc, chút đáng thương vì phải chịu áp lực dư luận nhưng hơn tất cả là sự đáng quý về lòng tự trọng. Có nhất thiết phải quay lại trường không, điều đó không quan trọng, bởi với cách ứng xử này, tư cách của cô sẽ được đề cao, rồi vẫn sẽ có những môi trường công tác mới đón nhận cô, những học sinh mới kính trọng cô nhiều hơn. 

- Có phải lỗi tại báo chí và dư luận không? Hoàn toàn không! Bởi trong cái xã hội nói chung và trong ngành giáo dục nói riêng đang tồn tại quá nhiều sai phạm và dối trá. Chính điều đó đã gây nên phản ứng mất niềm tin của phụ huynh học sinh, sự thiếu tôn trọng của dư luận xã hội. Thái độ hoài nghi, bất bình gần như là luôn thường trực trong phản xạ tự nhiên của đa số mọi người hơn là cảm thông và dung thứ. Và kết quả là sự phê phán, chỉ trích như trong trường hợp của cô giáo Thủy là điều tất yếu, không thể đổ lỗi được.  

Vậy thì lỗi từ đâu? do đâu?

- Không thể có lý do nào biện minh ngoài cái lỗi từ môi trường xã hội, từ một nền giáo dục đầy sự dung túng sai phạm và dối trá. Hàng trăm sai phạm vĩ mô từ tuyển sinh, trường lớp, thầy cô cho đến thi cử.... Tổng Bí thư thì chỉ đạo phải cải cách đổi mới toàn diện, người dân thì oán thán, hoài nghi, vậy mà các nhân vật chính là các cấp lãnh đạo ngành giáo dục cũng cứ ngụy biện, bao che, vênh vênh báo cáo thành tích xuất sắc, hoàn thành tốt chức năng, nhiệm vụ... Hệ lụy tạo ra là thái độ bất mãn, những tiếng thở dài và những sự chỉ trích mạnh mẽ từ người Dân, để rồi những kẻ quyền cao chức trọng vẫn huyênh hoang, ung dung tự tại còn những nghịch cảnh buồn thỉnh thoảng lại trút vào những người liễu yếu thân mềm như cô giáo Thủy.

 

Từ lòng tự trọng của một cô giáo trẻ, chắc chắn không ít người Dân Việt Nam sẽ liên hệ và so sánh với lòng tự trọng của hàng nghìn kẻ quyền cao chức trọng, đạo mạo, bóng bẩy nhưng lòng tự trọng chẳng hề có... Bất tài, phá hoại, đục khoét, tham nhũng..., bị xã hội phê phán, tố cáo..., cơ quan kiểm điểm, khiển trách..., vậy mà cái văn hóa từ chức chẳng hề tồn tại trong hệ thống công quyền.  

 

Mà cũng phải thôi, bởi Nguyễn Tấn Dũng, một kẻ đứng đầu quyền uy nhất, kẻ đáng để mọi người nhìn vào nhất lại là kẻ nêu gương xấu nhất - kẻ không hề có lòng tự trọng:  

Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay. 

Bài viết theo Báo Tuổi Trẻ:

Cô giáo nhập viện vì món “canh gà Thọ Xương”

Từ một sự cố trong giảng dạy, cô giáo Hà Thị Thu Thủy - GV văn Trường THPT Lômônôxôp (Từ Liêm, Hà Nội) - đã viết đơn xin nghỉ việc sau áp lực dư luận nặng nề khi vụ việc được báo chí đăng tải.

Trang ủng hộ cô giáo Thủy trên mạng xã hội Facebook
Ngày 12-9, cô Hà Thị Thu Thủy dạy tiết cuối cùng trong chuyên đề ôn tập ca dao cho học sinh vào giờ ngoại khóa và chấm vở học sinh (gồm tám bài tập). Ngày 4-10, phụ huynh lớp 7A10 liên lạc với ban giám hiệu nhà trường thắc mắc khi phát hiện trong bài tập môn văn của con có sự nhầm lẫn khi cho rằng “canh gà Thọ Xương” trong bài ca dao Gió đưa cành trúc la đà là món “canh gà” của Hà Nội nhưng cô Thủy vẫn cho điểm 8 mà không sửa lỗi sai trên.
Ngay sau đó, vụ việc xuất hiện trên một số trang báo mạng cùng với nghi vấn về việc cô giáo có “vấn đề về kiến thức”. Ngày 8-10, cô Thủy viết đơn xin nghỉ dạy.
Lỗi nhận thức hay lỗi nghiệp vụ?
Theo hồ sơ của cô Hà Thị Thu Thủy do thầy Nguyễn Quang Tùng, phó hiệu trưởng Trường THPT Lômônôxôp, cung cấp cho Tuổi Trẻ, cô Thủy vốn là học sinh chuyên văn tại Trường THPT chuyên Hùng Vương (Phú Thọ), tốt nghiệp khoa văn Trường ĐH Sư phạm Hà Nội loại giỏi và vừa hoàn thành luận văn thạc sĩ với điểm số 10/10. Luận văn này đã được cô Thủy triển khai thành sáng kiến kinh nghiệm ứng dụng trong trường, đạt loại A cấp huyện.
Ông Tùng cho biết ngoài việc xác minh hồ sơ, tổ trưởng chuyên môn và ban giám hiệu nhà trường đã tổ chức thi tuyển qua hai vòng và có ba tháng để cô thử việc trước khi đảm nhiệm đứng lớp chính thức.
Trong giải trình, cô Thủy cho biết: “Sau khi dạy ba tiết ôn luyện lý thuyết, kiến thức chung về bốn chùm ca dao đã học (trong chương trình chính thức) và trực tiếp hướng dẫn học sinh làm sáu bài tập trong phiếu, tiết thứ 4 tôi tập trung giúp học sinh nâng cao kiến thức trong tạo lập văn bản cảm nhận ca dao. Tôi đưa ra một bài tập yêu cầu cả lớp viết đoạn văn (10-12 câu) cảm nhận bài ca dao Trong đầm gì đẹp bằng sen (bài tập thứ 7 trong phiếu bài tập kể trên) sau khi gợi ý cho các em làm bài và bài cảm nhận về bài ca dao Gió đưa cành trúc la đà... (bài tập thứ 8). Sau đó tôi thu vở của học sinh để chấm, nhưng không phải chấm riêng bài số 8 mà chấm toàn bộ tám bài tập đã cho học sinh làm trong cả chuỗi ôn tập. Bài số 8, có một số học sinh hiểu sai “canh gà Thọ Xương” là món canh của Hà Nội, tôi đã trừ điểm, sửa lỗi chính tả, chữ viết nhưng không gạch vào lỗi sai... Tôi đã trực tiếp nhắc các em trên lớp về sửa lại lỗi sai này”.
Nhưng cô Thủy đã không lường được việc học sinh lớp 7 vẫn là đối tượng cần “cầm tay chỉ việc” cần được cô giáo giải thích rõ ràng và trực tiếp sửa tỉ mỉ vào vở bài tập. Bởi vậy mới dẫn đến việc một số phụ huynh tá hỏa khi xem bài của con và thấy con hồn nhiên hiểu về món “canh gà Thọ Xương”.
Thầy Nguyễn Quang Tùng cho biết: “Để khách quan, chúng tôi đã gửi phiếu thăm dò tới 28 học sinh lớp 7A10, kết quả cho thấy có những em cho biết đã được cô giải thích và yêu cầu sửa, có em nói không biết. Kiểm tra 28 cuốn vở của học sinh thì có 10 em hiểu sai câu ca dao trên, nhưng bảy bài tập còn lại của các em này làm tốt nên cô vẫn cho điểm 7-8. Ban giám hiệu nhà trường đã họp với nhóm giáo viên văn lớp 7 và toàn tổ văn, kiểm tra lịch báo giảng, giáo án của cô Thủy...
Kết luận của ban giám hiệu và tổ chuyên môn là cô Thủy không mắc lỗi nhận thức như dư luận cố ý hiểu sai lệch nhưng có lỗi nghiệp vụ do cô còn trẻ, thiếu kinh nghiệm trong việc dạy lứa tuổi học sinh THCS. Thứ nhất, cô đã sai khi yêu cầu học sinh cảm nhận tự do (một hướng dạy học mở) nhưng không chốt lại, giải thích một cách rõ ràng. Thứ hai, cô không sửa bài kỹ. Vì đối với học sinh lớp 7, việc sửa chữa của cô càng tỉ mỉ càng cần thiết”.
Tuy nhiên, ông Tùng cũng giải thích: “Cô Thủy không có điều kiện kiểm tra việc học sinh đã “tự sửa” hay chưa vì ngay sau buổi học đó, nhà trường luân chuyển giáo viên vì lý do khách quan khác. Cô Thủy được phân dạy lớp khác”. Điều này dẫn đến cái sai thứ ba là “cô Thủy không bàn giao việc kiểm tra vở học sinh cho giáo viên thay thế”.
 
Áp lực nặng nề
Khi nhà trường còn đang trong quá trình xác minh, tìm hiểu sự việc thì từ một số phụ huynh, cơn giận dữ của dư luận đã được thổi bùng lên trên các trang mạng. Phê phán, chế giễu, bày tỏ thất vọng, thậm chí có ý kiến nghi ngờ uy tín của những ngôi trường đã đào tạo nên cô giáo.
“Lúc đó tôi quá sốc, nghĩ mình không thể đứng lớp trong tâm lý này và quyết định viết đơn xin nghỉ dạy tại Trường THPT Lômônôxôp từ ngày 8-10” - cô Thủy nói với Tuổi Trẻ về quyết định của mình. Ngay khi lá đơn xin nghỉ dạy được nộp lên ban giám hiệu, cô Thủy đã lặng lẽ về quê và tắt máy điện thoại.
 
Thầy Nguyễn Quang Tùng cho biết: “Chúng tôi đã nhận đơn của cô Thủy nhưng chưa có ý kiến chính thức gì về việc này. Về góc độ chuyên môn, cô giáo sai tới đâu, chúng tôi kiểm điểm tới đó. Cô có lỗi nghiệp vụ thì ban giám hiệu cũng có sai sót. Và chắc chắn đây sẽ là bài học mà chúng tôi phải rút kinh nghiệm sâu sắc. Nhưng tôi mong sao búa rìu dư luận không khiến sự việc tiếp tục bị hiểu sai lệch. Mong người lớn không lấy trẻ con làm “chứng cứ” để nhằm mục đích hạ danh dự của cô giáo nữa. Tôi cũng đã đề nghị công đoàn nhà trường tìm gặp, an ủi cô giáo”.
“Người ta bảo “thầy già, con hát trẻ”, nên dù chuyên môn có giỏi đến đâu thì kinh nghiệm non nớt cũng dễ vấp ngã. Nhưng những cú ngã thế này, tôi e rằng còn rất lâu cô Thủy mới có thể đứng dậy nổi!” - thầy Tùng ngậm ngùi chia sẻ.
Khi chúng tôi viết bài này, cô Thủy đã phải vào viện truyền dịch vì quá sốc trong những ngày qua.
 
NGỌC HÀ - VĨNH HÀ

“Làm thế nào để cô quay lại bây giờ, làm ơn đi!”
Đây là một trong những status của học sinh lớp 7 Trường Lômônôxôp trên Facebook cá nhân. Đằng sau áp lực của dư luận về “trình độ cô giáo có vấn đề”, những học sinh yêu mến cô Thủy đã kêu gọi thành lập những trang ủng hộ cô Thủy trên mạng xã hội Facebook.
 
Trên một trang kêu gọi ủng hộ cô Thủy, các em cũng bày tỏ những băn khoăn: “Làm thế nào để cô Thủy quay về dạy? Có nên xin thầy hiệu trưởng và phó hiệu trưởng không? Mọi người góp ý nhé”.
 
Hãy mở lòng và hãy khách quan
“Tôi thấy đáng tiếc là việc sơ suất chấm bài của cô Thủy lại được thổi phồng trên các trang mạng và những người bình luận lại không hề đặt mình vào vị trí của cô lúc này. Chúng ta hãy mở lòng để hướng tới những gì tốt đẹp nhất và luôn nhìn nhận mọi sự việc một cách khách quan. Cô Thủy đã và luôn là một nhà giáo được các con trân trọng, cô hãy vững vàng vượt qua khó khăn này nhé!”.
 
(Phụ huynh có nickname Tran Huyen Thanh chia sẻ trên diễn đàn ủng hộ cô Thủy)
Một giáo viên tâm huyết
“Thủy là một giáo viên trẻ thông minh, sắc sảo, tâm huyết với việc dạy học sáng tạo. Nhiều năm trong nghề, tôi hiếm gặp một giáo viên trẻ xuất sắc như thế. Bởi vậy tôi rất ngạc nhiên khi nghe sự cố về Thủy. Tôi không bao giờ tin Thủy mắc lỗi nhận thức ngớ ngẩn như thế”.
 
 
Thầy Trần Trung
(tổ trưởng tổ văn Trường Lômônôxôp)

Không làm giàu cho kẻ xâm lăng: tẩy chay sản phẩm TQ!

http://danlambaovn.blogspot.com/2012/10/khong-lam-giau-cho-ke-xam-lang-tay-chay.html#.UHiZna6qDKR


Thưa các anh chị cùng các bạn thân mến, 
Chúng ta, những con người mang trong mình dòng máu Việt Nam, luôn có lòng tự hào của một dân tộc có hơn bốn ngàn năm lịch sử. Và trong suốt chiều dài lịch sử đó, cha ông mình đã biết bao lần phải hy sinh xương máu, đánh đuổi lũ quân xâm lược từ phương Bắc tràn xuống. Hiện tại cũng như quá khứ không xa, Trung Quốc đã gây cho đất nước ta bao nhiêu tang thương, mất mát.
Hiện nay, với một hiện thực thế giới mới, Trung Quốc vẫn âm mưu xâm chiếm lãnh hải và lãnh thổ, từng bước tấn công vào chủ quyền, độc lập quốc gia và muốn biến dân tộc ta thành nô lệ, chư hầu của họ. Vì thế, mỗi người dân chúng ta, trong hoàn cảnh và khả năng riêng của mình, cũng nên thể hiện một điều gì đó dù là nhỏ nhoi để chống lại âm mưu bá quyền đó. 
Việc thiết thực nhất, nằm trong tầm tay và quy định của luật pháp mà chúng ta có thể làm hàng ngày, bất cứ khi nào có thể, đó là: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng đang tràn ngập trên đất nước chúng ta
Vì sao chúng ta phải cùng nhau làm thế? 
1. Hàng hóa Trung Quốc phần lớn là hàng kém chất lượng, gây ra những tác hại nghiêm trọng cho sức khỏe. 
Điều này tất cả chúng ta đều có thể nhận biết được dễ dàng. Hàng ngày, báo chí vẫn đăng rất nhiều về nguy cơ hàng hóa Trung Quốc mang đến cho người sử dụng. Không chỉ là thực phẩm như trái cây, gia vị, đồ uống,... mà còn là những vật dụng sinh hoạt hàng ngày như quần áo, vải vóc, giày dép, đồ chơi,... cho đến những vật dụng có giá trị hơn như đồ dùng điện tử, xe máy và cả ô tô. Những tác hại mà sản phẩm Trung Quốc mang lại là rất khó lường và không thể kiểm soát được. Nguy cơ này đã được các cơ quan kiểm định chất lượng của VN và nước ngoài khẳng định. 
Ngày hôm nay rất nhiều nước trên thế giới đã tổ chức tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, từ Liên minh châu Âu đến Mỹ, lan sang các nước châu Á, Nam Mỹ và tận cả châu Phi. Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc đã và đang trở thành xu hướng của cả thế giới. 
2. Việt Nam chúng ta chịu quá nhiều thiệt thòi trong quan hệ thương mại với Trung Quốc. 
Trong vòng hơn 10 năm, kể từ năm 2001 đến nay, tốc độ nhập siêu Trung Quốc vào Việt Nam tăng lên với tốc độ chóng mặt, từ 200 triệu USD lên 11,5 tỷ USD năm 2009, và dự đoán năm 2012 sẽ là 13 tỷ USD. Lượng thâm hụt này còn cao hơn cả tổng thâm hụt thương mại của Việt Nam năm nay là 9,6 tỷ USD (theo dự đoán của HSBC). Đây là một điều rất đáng lo ngại đối với nền kinh tế Việt Nam, thể hiện sự phụ thuộc quá mức của chúng ta vào Trung Quốc. Hay nói một cách khác, nền kinh tế Việt Nam bị lệ thuộc và rơi vào âm mưu khống chế của Trung Quốc. 
Chính sách của Trung Quốc trong việc buôn bán với Việt Nam thì sao? 
Chính phủ Trung Quốc tiếp tục triển khai một loạt chính sách hỗ trợ doanh nghiệp của nước họ bằng cách đẩy hàng hóa đi các nước, tập trung vào những nước lân cận, trong đó có Việt Nam. Các chính sách như hoàn thuế, hỗ trợ lãi suất nhằm kích thích doanh nghiệp xuất khẩu càng nhiều càng tốt. Thậm chí công ty Việt Nam có văn phòng tại Trung Quốc, mua hàng của Trung Quốc xuất về Việt Nam cũng được hưởng ưu đãi này. Theo đó, chỉ cần mua hàng, nguyên vật liệu của Trung Quốc phục vụ xuất khẩu, doanh nghiệp được hỗ trợ lãi suất 0% cho 30% giá trị đơn hàng. Trong chính sách này, tất cả mặt hàng xuất khẩu từ Trung Quốc sẽ được hoàn thuế giá trị gia tăng 17%, chưa kể các chương trình hỗ trợ mua máy móc, thiết bị do Trung Quốc sản xuất với mức ưu đãi nhất. Chính quyền Trung Quốc khuyến khích doanh nghiệp đầu tư xây dựng nhà máy, công xưởng khi hỗ trợ vay vốn lãi suất chỉ từ 1-2%. Những điều kiện đó nhằm giúp doanh nghiệp Trung Quốc có thể sản xuất ra những sản phẩm số lượng lớn với chi phí rẻ nhất. Ngoài nông sản, thực phẩm, các mặt hàng tiêu dùng, may mặc của Việt Nam khó cạnh tranh lại được. Không ít doanh nghiệp Trung Quốc có tiềm lực tài chính đang xúc tiến việc mua lại các xưởng, nhà máy của doanh nghiệp Việt Nam để xâm nhập thị trường Việt Nam. Trung Quốc đang tìm mọi cách để phủ hàng hóa tại thị trường Việt Nam một cách nhanh và sâu nhất. 
Còn Việt Nam, do chính sách tập trung xuất khẩu mà không quan tâm đúng mức đến thị trường nội địa, làm cho hàng hóa Trung Quốc tràn ngập trên thị trường. Việt Nam chỉ xuất khẩu chủ yếu là than đá, dầu mỏ,... chủ yếu là sản phẩm thô. Hàng hóa chúng ta xuất đi chỉ được qua các cửa khẩu đường bộ nhất định như Lạng Sơn, Móng Cái,... Trong khi đó, hàng hóa Trung Quốc có thể nhập vào Việt Nam bằng bất cứ phương thức nào, từ đường bộ, tàu thủy hay hàng không. Vì thế, Trung Quốc thường xuyên gây khó dễ cho hàng hóa chúng ta, gây tắc nghẽn ở cửa khẩu, chậm tiến trình. Kết quả là gì?: Lãnh vực hoạt động, sản xuất nội địa của ta bị bóp chết và kinh tế Việt Nam bị khống chế bởi Trung Quốc. 
3. Song song với âm mưu xâm lược và thống trị kinh tế là âm mưu bành trướng và chủ trương từng bước xâm lược. 
Đặc biệt, là thái độ ngang ngược, bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông trong thời gian trước đó và gần đây ngày càng hung hãn hơn. 
Trước đây, năm 1974, trận hải chiến trên Hoàng Sa đã làm 50 chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa thiệt mạng trước khi quần đảo này hoàn toàn về tay Trung Quốc. Năm 1988, một cuộc đụng độ với hải quân Trung Quốc gần Trường Sa cũng khiến Việt Nam mất gần 70 thủy thủ. 
Ngày 26 tháng 5 năm 2011, ba tàu hải giám của Trung Quốc xâm nhập lãnh hải của Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đang hoạt động tại vùng biển miền Trung, chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý. 
Ngày 9 tháng 6 năm 2011, 2 tuần sau vụ tàu Bình Minh 02, một tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam thuê lại tiếp tục bị tàu Trung Quốc phá hoại thiết bị. 
Gần đây nhất, Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta. Tập đoàn dầu khí Trung Quốc tuyên bố đấu thầu quốc tế khai thác dầu mỏ với trữ lượng khá lớn tại Biển Đông trong vùng thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt Nam. Trung Quốc còn xua 23.000 tàu cá của họ xuống Biển Đông. Trung Quốc đã tự tiện tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò chiếm 80% diện tích Biển Đông. Các tướng lĩnh Trung Quốc thay nhau tuyên bố với thế giới với lời lẽ và thái độ rất hung hăng và hiếu chiến. Đặc biệt, Trung Quốc thể hiện thái độ hành xử vô lối, ngang ngược bằng cách thường xuyên bắt bớ, hủy hoại và nghiêm trọng hơn là bắn giết ngư dân, đâm chìm tàu cá trên Biển Đông. Chúng đã gây ra biết bao đau thương, tang tóc cho những người ngư dân của chúng ta hằng ngày bám biển, gìn giữ chủ quyền biển đảo Tổ quốc. 
Vì thế, với trách nhiệm của một người dân đất Việt, trước âm mưu bá quyền ngang ngược của Trung Quốc, chúng ta hãy cùng nhau thể hiện thái độ của mình trước kẻ thù đang xâm chiếm hoành hành trên biển đảo cha ông từ ngàn xưa để lại. 
Ngày xưa chàng thanh niên Trần Quốc Toản trẻ tuổi không được vua cho dự bàn Hội nghị Bình Than để bàn kế chống giặc ngoại xâm đã mang lòng hổ thẹn, phẫn nộ và bóp nát quả cam trong tay lúc nào không biết. Chàng trai Quốc Toản ấy đã biến căm hờn và lòng yêu nước thành hành động đã lui về, quy tụ bạn bè, thân thuộc và lên đường với lá cờ sáu chữ::"Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua). 
Ngày hôm nay, noi gương tiền nhân và hùng khí tuổi trẻ Việt Nam từ ngàn năm xưa, chúng ta cùng nhau bắt đầu bằng một công việc khiêm tốn như Trần Quốc Toản bóp nát trái cam nhỏ bé ngày nào. Đó là: 
- Tẩy chay sản phẩm của Trung Quốc; 
- Từ chối để mặc cho Việt Nam rơi vào vòng nô lệ kinh tế Trung Quốc và vô tình tiếp tay hủy diệt nền sản xuất nội địa của đồng bào ta; 
- Từ chối tiếp tay làm giàu cho những kẻ đã bắt bớ, đánh đập, giam cầm đồng bào ngư dân, đã xâm lấn và cướp đất cướp biển của Việt Nam chúng ta. 
Xin mời các bạn, chúng ta cùng bắt đầu bằng sự quay lưng với một món hàng của Trung Quốc. 
Chúng ta bắt đầu bằng một bài viết nghiêm túc hay phổ biến về những độc hại của sản phẩm Trung Quốc. 
Chúng ta bắt đầu bằng một nhóm bạn bè xuống chợ để chuyển tải thông điệp tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. 
Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc áo mang hàng chữ Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc - Boycott made in China products. 
Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc xe đạp cùng nhau khắp phố phường với những chiếc áo ấy. 
Chúng ta bắt đầu bằng những avatar trên mạng, những biểu tượng trên vách tường, từ hẻm nhỏ đến phố phường hàng chữ TẨY CHAY... 
Và chúng ta bắt đầu bằng mỗi chúng ta. Chiếc ly đang khô khốc. Mỗi người chúng ta hãy là một giọt nước ban đầu. 
 
 

Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc

http://danlambaovn.blogspot.com/2012/10/tay-chay-san-pham-trung-quoc-just-do-it.html#.UHiX_K6qDKR


Một trong những câu thương hiệu nổi tiếng, ăn khách, hiệu quả nhất của thương trường thế giới là câu Just Do It của công ty Nike. Trong vấn đề Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc, đôi khi chúng ta cũng cần áp dụng tinh thần của thương hiệu nổi tiếng này. Just Do It. Chỉ cần làm.

Ý tưởng đầu tiên của nhiều người là tẩy chay sản phẩm TQ nói dễ nhưng khó làm. Điều này có cơ sở nếu dựa vào thực tiễn: hàng hóa TQ tràn ngập thị trường VN, giá cực rẻ, mẫu mã bắt mắt. Vậy làm sao vận động được đồng bào tẩy chay. 
Nếu chúng ta đồng ý với thực tế này thì chúng ta buộc phải đồng ý với thực tế tiếp theo: 
Cả nước, gần 90 triệu người Việt Nam đang nô lệ vào hàng hóa TQ; 

Chúng ta không thể sống không có hàng hóa, sản phẩm TQ; 

Cho dù TQ bắn giết ngư dân, xâm chiếm đất biển, chà đạp lên danh dự dân tộc... nhân dân Việt Nam vẫn phải mua hàng và góp phần làm giàu cho giặc. 
Bạn có muốn tiếp tục chấp nhận những điều trên không? 
Nếu không thì xin bạn hãy cùng tôi từng bước, tháo gỡ ách nô lệ ngoại bang đang vô hình áp đặt lên cá nhân bạn và tôi với sự đồng ý / chấp nhận / đành vậy từ đó đến bây giờ của hai anh em chúng ta
1. Tại sao tôi viết "2 anh em chúng ta"? Đúng! chỉ có bạn và tôi ngay lúc này. Tôi sẽ thất bại ngay từ trong ý tưởng nếu BƯỚC ĐẦU TIÊN của tôi là mong mỏi huy động TOÀN THỂ NHÂN DÂN tẩy chay sản phẩm TQ. Vì thế, tôi tin rằng tôi thành công với bước đầu tiên trong mục tiêu khiêm tốn là VẬN ĐỘNG ĐƯỢC 1 NGƯỜI là bạn: đồng ý không chấp nhận tiếp tục nô lệ và tiếp tay làm giàu cho giặc. 
Tôi đang đứng trước một núi rác khổng lồ. Bạn tôi rũ tôi vừa nhặt bớt một mảnh rác vừa nhờ tôi kêu gọi thêm những người khác làm theo. Tôi lý luận về kích thước của đống rác. Tôi than phiền về thói quen xả rác vô tư của nhiều người. Tôi bàn ra về nhu cầu... xả rác riêng tư. Bạn tôi không nói gì. Chỉ nhặt một mảnh rác bỏ vào thùng. Just Do It. Xã hội đã bớt đi một mảnh rác. 
2. Bạn cũng như tôi, không dư dả gì. Làm sao để bạn và tôi có thể dứt khoát không đụng đến bất cứ cái gì made in china đang tràn ngập. Vì thế, để bạn không nhiều đắn đo, tôi đề nghị bạn cùng với tôi khiêm tốn hơn trong mục tiêu muốn đạt được cho bước đầu này - bạn và tôi sẽ bắt đầu tẩy chay: 
a. Tất cả những gì của quân xâm lược mà không có chúng, chúng ta vẫn an nhiên, đời sống không bị khó khăn: phim ảnh TQ, du lịch TQ và các công ty phục vụ TQ. (Chúng ta chỉ tẩy chay những dịch vụ thương mại văn hóa rẻ tiền, mang mục tiêu lợi nhuận là chính, nhưng không tẩy chay những văn hóa tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa). 
b. Tất cả những thực phẩm từ TQ mà chúng ta có thể mua được (dù có thể mắc hơn chút đỉnh) từ các công ty Việt Nam hay Thái Lan. Các sản phẩm có chất phụ gia từ TQ, ví dụ như rau quả, dùng thuốc kích thích của TQ nhất định phải tẩy chay. Điều này cũng giúp cho sức khỏe của gia đình bạn và tôi vì thực phẩm TQ nổi tiếng (xấu) là có nhiều hóa chất độc hại và chế biến cẩu thả nhất thế giới. 

Có người "khách quan" bảo rằng: "Muốn tẩy chay hàng Trung Quốc thì thử tắt máy, xong lật cái laptop ra xem cục pin của máy có made in China hay không, thử mở nắp điện thoại ra xem thử cục pin có made in China hay không, hay đơn giản cứ lật mặt sau của cái iphone xe có assembled in China hay không..."

Đúng! Toàn là đồ khựa. Thế mới gọi là nô lệ! Nhưng ta không vì mặc cảm đang xài cái máy đầy linh kiện Trung Quốc đề làm lý cớ tiếp tục mua tất mọi sản phẩm của TQ phải không bạn. Ai nói gì thì nói, cuối tuần đi chợ anh mình nhất định không mua mỳ gói, xì dầu made in china. Just Do It.
3. Nếu có những sản phẩm TQ mà tôi và bạn, trong lúc này, không thể thiếu cho nhu cầu của đời sống gia đình và không thể tìm được nguồn thay thế với giá thành có thể kham được, chúng ta sẽ cắt giảm 25% tiêu dùng vào những sản phẩm này. Bạn và tôi sẽ xem đó như là một cố gắng tiết kiệm ngân quỹ gia đình. 
Chúng ta cùng nhau đạt chỉ tiêu cho tháng này là làm sao tổng số tiền mà chúng ta tẩy chay sản phẩm TQ là 200.000 đồng. Tôi đã làm được vì thế tôi tin rằng bạn sẽ làm được. 
Cùng với nhau, bạn và tôi mỗi tháng sẽ làm bớt đi 10 đô la trong hệ thống kinh doanh khổng lồ của quân xâm lược. Bạn có thể nói muối bỏ biển. Nhưng biển làm sao mặn được nếu không bắt đầu bằng một hạt muối. Bạn và tôi có thể là hạt muối ấy và tin rằng nếu 2 anh em mình làm được sẽ có thêm 1 người khác làm được. Sẽ thành 3 anh chị em. Anh mời thêm 1 người. Chị kiếm thêm 1 người, em kéo thêm 1 người, thêm 1 người. Nhưng thôi, khoan đừng tính toán xa xôi, bạn và tôi... just do it cái đã.
750 năm trước. Mười vạn hùng binh Mông Cổ vượt Lạng Sơn, tràn về Thăng Long. Vua Nhân Tông triệu tập bô lão, lấy quyết định của lòng dân nên hòa hay chiến. Hưng Đạo Vương gióng lên lời Hịch Tướng Sĩ nguyện phơi thân ngoài nội cỏ, da ngựa bọc thây. Phạm Ngũ Lão ngồi đan sọt nghĩ binh thư, âu lo vận nước. Trần Quốc Toản đem khí phách thêu vào ngọn cờ phá cường địch báo hoàng ân. 

750 năm trước. Diên Hồng. Bình Than. Tây Kết. Hàm Tử. Chương Dương. Vườn không nhà trống. Tiếng đập cùng nhịp điệu của những con tim Đại Việt, vua cũng như thần cũng như dân, làm nên con sóng Bạch Đằng. 

750 năm trước. Dân ta tự đốt nhà, đốt vườn của chính mình để chống giặc. Vườn hoang nhà trống là điều mà một người dân tay lấm chân bùn có thể làm. Họ không tự hỏi mình làm rồi có ai khác làm hay không. Chiến thắng Bạch Đằng có được chắc cũng từ mầm suy nghĩ đó. 
Nếu có lúc tôi hoặc bạn có những phân vân, một thoáng buông xuôi, chạy theo dòng đời yên ổn... hãy nhắc cho nhau bài học lịch sử của cha ông, những bài học về vườn không nhà trống, tiêu thổ kháng chiến của tổ tiên khi chống lại ngoại xâm để anh em mình thấy những gì chúng ta đóng góp cho quê hương thật là nhỏ bé. 
Bạn và tôi không thể mãi cúi đầu trước tình trạng nô lệ TQ. Nhất định không thể tự chấp nhận tình trạng "chúng ta không thể sống không có hàng hóa, sản phẩm TQ; Cho dù TQ bắn giết ngư dân, xâm chiếm đất biển, chà đạp lên danh dự dân tộc nhân dân Việt Nam vẫn phải mua hàng và góp phần làm giàu cho giặc". 
*
TB: 
Một người bạn cho biết là đã thuyết phục thêm được 1 người tham gia. Hỏi là ai. Bạn ta lưỡng lự một hồi rồi mới cười hề hề nói: vợ tao!. 
Có sao đâu phải không bạn. Càng nên nữa!. 
Bạn ta nói bắt đầu tuần tới sẽ dành một chút thời giờ vào buổi tối để nghiên cứu những sản phẩm TQ nào độc hại nên tránh, những vật dụng hàng ngày có thể mua từ VN hay Thái, thiết kế logo để phổ biến trên mạng, nhờ bạn bè dán lên xe, mũ bảo hiểm, vẽ lên tường... 
Bạn còn lên chương trình để tìm cách rọi đèn những công ty, siêu thị hay nhập khẩu hàng TQ, đưa những nơi này lên danh sách và xếp chúng vào dạng “danh sách đen”, kiên quyết tẩy chay... Cái này tớ tự làm được, ít ra cũng kiếm được vài đứa gian tiếp tay cho giặc. Thành công hay thất bại không lệ thuộc vào sự kêu gọi, hưởng ứng của người khác... 
Nhưng bạn ấy hứa - tớ sẽ kiếm 10 người thực sự tham gia các trò tẩy chay này trước khi tính tiếp. 
Làm ít mà chắc, làm trong sức mình, tự mình làm được và mỗi tháng phải cỡ 2 triệu đồng không cho thằng khựa ăn. Cũng vui, phải không bạn? 

"Tẩy chay hàng hóa kém chất lượng Trung Quốc" - bằng cách nào?

http://danlambaovn.blogspot.com/2012/10/tay-chay-hang-hoa-kem-chat-luong-trung.html#.UHiU6K6qDKR


Paulo Thành Nguyễn - Cách đây 3 tháng tôi đã tuyên bố sẽ phản đối Trung Quốc (TQ) bằng cách riêng của mình, đó là thực hiện kế hoạch thay thế các sản phẩm Trung Quốc hiện đang kinh doanh sang một nguồn hàng khác. Phương án này được nhiều bạn bè ủng hộ, nhưng cũng không ít người khuyên tôi không nên cực đoan vì kinh doanh là vấn về dân sự.
Sản phẩm TQ hiện chiếm lĩnh thị trường với hơn 90% các mặt hàng từ tiêu dùng đến công nghiệp, thậm chí là cái quần lót cũng “made in China”. Có thể không quá lời khi nói rằng hầu hết chúng ta đang là nô lệ! Chúng ta đang bị xiềng xích bằng những nhu cầu tiêu dùng, nhu cầu sinh sống và nhu cầu phát triển kinh tế…
Tình trạng nô lệ kinh tế, điển hình là sản phẩm Trung Quốc là một tiến trình lâu dài, có kế hoạch với mục tiêu là tràn ngập thị trường VN với sản phẩm TQ đáp ứng hầu hết các nhu cầu của người tiêu dùng VN từ bình dân đến cao cấp. Dựa vào tâm lý của người tiêu thụ Việt Nam và nguồn vốn khổng lồ cũng như nhân công rẽ mạt từ Trung Quốc, phương hướng xâm thực thị trường của TQ là muốn đẹp có đẹp, muốn rẻ có rẻ, muốn chất lượng cũng có luôn. Riêng mặt hàng tôi đang kinh doanh là gạch ốp tường, lát nền và những sản phẩm liên quan đến vật liệu xây dựng là minh chứng rõ nhất cho điều trên. Nhưng có thực sự chúng ta không thể thoát khỏi sự nô lệ với sản phẩm Trung Quốc không?
Không! Chúng ta có thể thoát khỏi điều đó nếu chúng ta nhìn nhận được thực tế vấn đề. Điểm mạnh không thể phủ nhận của hàng hóa TQ là tính đa dạng và mẫu mã bắt mắt nhưng một sản phẩm còn có những yếu tố rất quan trọng khác:
Về giá: Thực tế không rẻ hơn hàng VN và những hàng khác nếu theo đúng quy trình nhập khẩu với mức thuế 60%. Đa số hàng hóa rẻ từ TQ đều nhập chui theo đường tiểu ngạch hoặc khai báo Hải quan thấp hơn giá thực tế. Nếu không “đóng thuế” riêng cho Hải quan thì thực tế giá thành còn rẻ hơn nhiều!
Về chất lượng: Thấp hơn nhiều so với hàng VN cùng chủng loại nhưng đều này thường ít được quan tâm bởi khó phân biệt và sự che lấp cho qua vì lợi nhuận của người bán hàng cộng thêm sự dễ dãi của người tiêu dùng. Ví dụ như gạch bóng kính rẻ của TQ có giá thành 175K/m2 thì sản phẩm tương tự của Đồng Tâm có giá 235K/m2, nhưng thực tế chất lượng của hàng TQ chỉ bằng một nửa. Tôi có thể chứng minh tại chỗ điều này theo kinh nghiệm của mình và tôi nghĩ những người khác cũng thấy sự khác biệt đó trong ngành kinh doanh của họ. Nhưng tại sao tất cả đều im lặng? Và tại sao người tiêu dùng không đặt nghi vấn? Thưa vì tất cả chúng ta đều cam chịu để thỏa mãn cái nhu cầu trước mắt!
Tuy nhiên, cũng cần phải phân biệt rõ giữa sản phẩm nội địa TQ và sản phẩm gia công cho thương hiệu nước ngoài là khác nhau. Ngoài ra, các sản phẩm được sản xuất bởi những thương hiệu uy tín của TQ rất chất lượng nhưng vẫn có sự phân biệt lớn giữa hàng xuất cho “tiêu chuẩn quốc tế” và “tiêu chuẩn Việt Nam”. Nói rõ hơn, đối với TQ thì thị trường VN chỉ là khách hàng hạng 2 hay 3,4,5 gì đó, thậm chí là một “bãi rác thải” theo đánh giá ngầm hiểu của giới kinh doanh.
Sự yếu kém của chính phủ về tầm vĩ mô đã được xác nhận bằng việc mất kiểm soát chất lượng hàng hóa nhập từ TQ làm lủng đoạn kinh tế nội địa và tăng nguy cơ tàn phá nội tạng của người dân. Trong nổ lực nhỏ bé của mình thì về cơ bản công ty tôi đã thay thế được gần 40% sản phẩm TQ nhưng vẫn còn khó khăn lớn về vốn duy trì bởi hạn mức công nợ cho phép của các đối tác nhập khẩu. Sự lệ thuộc phần lớn vẫn còn đó nhưng tôi hy vọng trong 6 tháng tới công ty sẽ kiếm được nguồn vốn thay thế để “đoạn tuyệt” hoàn toàn với hàng hóa TQ.Chúng ta có thể ăn dở một chút, mặc đồ xấu một chút, ở bình thường một chút, sống khó khăn một chút nhưng còn tốt gấp bội lần khi chúng ta thỏa mãn những điều đó để rồi trở thành nô lệ. Tồi tệ hơn là nô lệ trong sự đau khổ vì bệnh tật. Không một thế lực hiện tại nào có thể giúp ta ngoài chính bản thân chúng ta phải nổ lực để “giải phóng” nó. Cố gắng vượt qua sự cám dỗ đẹp đẽ, rẻ rúng kia để nói “KHÔNG” với hàng hóa Trung Quốc!
Paulo Thành Nguyễn


Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

NHỮNG ĐỘI ĐẶC NHIỆM RƯỢT ĐUỔI CHIẾC QUẦN !

http://lequocquan.blogspot.com/2012/10/minh-von-thich-truyentrinh-tham-va-phim.html




Mình vốn thích truyên trinh thám và phim hành động Mỹ.  Tối nay xem bộ phim hành động trên HBO. Khuya rồi lại ngồi nghĩ về cuộc  “tập trận” vừa qua xảy đến với công ty của em trai mà không khỏi băn khoăn,  mãi gần 1h sáng mới ngủ được, nằm mơ như sau:

Những đội đặc nhiệm ưu việt nhất của một chính phủ đã được tung ra để đi tìm bằng đượcc một chiếc quần. Chiếc quần này được ghép lại từ 4 miếng vá, khi ghép lại nó tạo ra những ám thị ngôn ngữ,  một thông điệp báo chí cho toàn xã hội. Thông điệp này nói về một sự rạn nứt trong chính quyền và những nguyên nhân đã đẩy xã hội vào con đường bế tắc và rối ren.



Giấc mở như ngắt quãng, sau đó chập chờn: 

Đội đặc nhiệm X+ 1 đầu tiên tấn công vào văn phòng thứ nhất nằm ở một khu trung tâm đô thị lớn. “Tất cả ngồi im, không nhúc nhích” – Tiếng hô rền vang. Toàn bộ người đang ngồi trước máy cứng đơ như hóa đá, không nhúc nhích. Đội đặc nhiệm số 1 này bắt đầu khống chế người chủ, sao chụp tất cả các hình trên Screen của máy tính và đào sâu hơn về tất cả những dữ liệu có thể.

Đội đặc nhiệm tinh nhuệ đó không biết được rằng cách đó 20 km, một lão nông đội nón mê, quần xắn móng lợn vừa lội bùn xong ở một hồ câu cá vùng ngoại ô đang ngồi trong túp lều câu, Ông nông dân này Upload những thông tin nhanh nhất về làng quê mình, tạo nên mảnh vá thứ nhất.

Đặc nhiệm X + 2  Gần như đồng thời với đội 1 nhưng cách xa 1,850 Km, Đội đặc nhiệm ưu tú số 2 đột nhập vào một văn phòng sang trọng ở một thành phố. “Tất cả ra ngoài, niêm phong toàn bộ máy móc và đem về căn cứ”. Trong khi các nhân viên công lực đang niêm phong máy móc, viên đội trưởng đem máy rà “bọ” khắp văn phòng. Sau đó gã gõ gõ vào một viên gạch tường bảo: “trong này có một con chíp, đã được cấy vào tường cách đây 10 năm, không dùng pin mà vẫn sống. Con chíp này hằng ngày vẫn tự động thu thập thông tin từ các máy móc trong văn phòng này để tự động tạo các miếng vá, upload lên Internet.”

Vào thời khắc đó, trên một chiếc thuyền đánh cá rách nát đang lượn lờ vô định gần bờ ở “cái ao nhà của Trung Quốc”. Một người ngư dân nghèo khổ, vốn hằng ngày vẫn phải đi đánh bắt những con cái nhỏ bé, còi cọc để nuôi vợ con đã bắt đầu ngồi vào chiếc máy tính cọc cạch được nối mạng qua sim 3G. Thuyền vẫn trôi và ông phải đợi gần 20 phút chỉ để upload mảnh ghép thứ 2 nặng chỉ có  500 KB.

Đội đặc nhiệm X+3  Không lâu sau đó, tại một địa điểm khác ở phố phường, bà con nhốn nháo vì  một toán người tuyên bố là có một căn cứ tuyệt mật đang đóng kín trên tầng 5. Sau 2 lần gọi loa không thành, đội đặc nhiệm ưu tú quyết định tấn công, đạp cửa xông vào với súng ống  và những thiết bị hiện đại được nhập từ Israel. Các thành viên đội đặc nhiệm được ngụy trang đến tận răng, tay lăm lăm súng lazer, họ luồn lách vào các phòng “Clear, clear…” đó là những từ báo cáo cho sếp trưởng. Toàn bộ căn phòng bị đột nhập trống trơn không có một máy chủ nào, không có một cái mảnh ghép nào của chiếc “quan”.

Ngay khi đó, dưới tòa nhà, một chiếc taxi cũ  chưa bao giờ nghỉ suốt 5 tháng nay, vẫn cứ đổ xăng và lượn lờ quanh khu vực thành phố. Thỉnh thoảng chiếc xe đó dừng hàng giờ bên cạnh các quán café Wifi trên phố. Trong xe taxi dán kín bằng kính màu kín đáo, một em bé rất giỏi IT mới bỏ học, một tay cầm bánh mì nhai trệu trạo, một tay dùng điện thoại Iphone cần mẫn thu thập thông tin, lắp ghép các dữ kiện và upload lên mảnh vá thứ 3.
Giấc mơ tôi ngắt quãng vì con gái 7 tháng tuổi chợt khóc (chắc nó sợ đặc nhiệm ) sau đó lại chập chờn
Đội đặc nhiệm khủng số 4 : dẫn đầu hàng ngàn người đủ mọi lực lượng,  đinh ninh là đang tấn công vào một căn cứ là hang ổ của cả MOSSAD, CIA, MI5, và KGB cộng lại, một lực lượng rất lớn đã được huy động để bao vây toàn bộ một khu trang trại gần bờ suối, nơi được cho rằng dưới đó có hầm ngầm và một cơ sở dữ liệu cực kỳ lớn chứa đầy các mảnh vá để ghép hàng triệu hình ảnh. Ngay khi khống chế tòa bộ người dân và các nông dân quanh đó, đội đặc nhiệm dùng máy rà mìn, thiết bị dò đường hầm và tìm kiếm từng Milimet cỏ cây trên đó nghĩ rằng sẽ có những “con bọ” cực kỳ thông minh treo trên cây hoặc chôn dưới đất, nghe nói vượt xa các “con bọ” mà nhà thầu Trung Quốc đã cài vào được trụ sở  mới toanh, to đùng của Đội đặc nhiệm vừa mới được xây dựng gần đây. Thậm chí họ tin rằng có những đường hầm hiện đại mấy tầng bên dưới.
Trong khi đó, trên chuyến tàu cũ Bắc Nam, xình xịch, xình xịch chạy ì ạch đi qua mọi địa danh của đất nước, một người lính phục viên đang ngồi lắp ghép miếng vá cuối cùng. Bên cạnh anh là con búp bê xinh đẹp anh mới mua cho con gái. Anh nhớ con nhiều lắm, nhưng suốt gần 1 tháng nay anh vẫn ngồi trên tàu để di chuyển qua mọi vùng đất nước để tìm kiếm và lắp ghép những mảnh vá mong mỏi đem đến một thông điệp báo chí hữu ích để làm tốt hơn  đất nước tươi đẹp này. Anh mượn tạm chiếc sim điện thoại 3G của người sinh viên bên cạnh và lặng lẽ upload lên mảnh ghép cuối cùng trước khi nhảy sang chuyến tàu đi ngược lại.

4 mảnh ghép đó xong, tự nhiên thấy hiện lên chữ “quanlambao”. Chàng sinh viên bên cạnh liền hỏi: “Những mảnh ghép này hiện lên chữ Quản làm báo, Quân làm báo, Quán làm báo hay Quần làm báo đó anh ơi ”.

Bọn “quẩn” trí nó làm và kẻ đi săn cũng đang “quắn” lên, em có ai quen mà có vần “quan” thì cẩn thận đề phòng đặc nhiệm tấn công em nhé !

Sau đó anh nở một nụ cười lặng thầm nhưng cứng rắn.

Choàng tỉnh, mồ hôi đổ ra, chết thật, mình cũng tên là “quan” và liệu có còn dám viết nữa không ?
 
.

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

“Tính đảng” trong nhân dân

http://www.tintuchangngay.org/2012/10/le-anh-hung-tinh-ang-trong-nhan-dan.html

Như chúng ta đều biết, Đảng CSVN vẫn tự vỗ ngực là đại diện cho cả giai cấp công nhân lẫn dân tộc Việt Nam, đồng thời quả quyết là nó vừa mang tính giai cấp lại vừa mang tính nhân dân.

Trong phạm vi bài viết này, tác giả không dám bàn đến “tính nhân dân” trong Đảng, bởi đây là sở trường của các nhà lý luận siêu việt của Đảng; thế gian này thật khó mà tìm ra ai đó có thể thuyết giảng hay hơn họ về những chủ đề kiểu như vậy, trong khi người viết thì vừa chưa phải là đảng viên lại vừa hạn hẹp về tri thức. Ở đây, tác giả chỉ muốn bàn đến một khía cạnh theo chiều ngược lại – đó là “tính Đảng” trong nhân dân.

Trong văn học Việt Nam, thời Nghiêu-Thuấn thường được dùng làm điển cố để miêu tả thời kỳ thái bình thịnh trị: thời kỳ mà trong nhà chẳng ai đóng cửa, ngoài đường chẳng ai lượm của rơi. Người ta cho rằng điều đó chính là nhờ ân-đức của hai vua Nghiêu-Thuấn phủ khắp thiên hạ và thấm nhuần đến từng người dân.

Người Việt Nam chúng ta ngày nay xem ra cũng chẳng kém may mắn so với các thần dân của triều đại Nghiêu-Thuấn khi xưa là mấy. Suốt 2/3 thế kỷ qua, Đảng Cộng sản VN, “đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành với quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh”, đã đưa cách mạng Việt Nam “đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”, chính nhờ có Đảng mà chúng ta mới có được như ngày hôm nay – đó là những gì mà bộ máy tuyên truyền của Đảng hàng ngày vẫn ra rả vào tai các thần dân may mắn của nó.

Những gì mà Đảng đã đem lại cho đất nước này thật khó mà kể ra cho hết. Ở đây, tác giả chỉ xin nêu ra một vài “thành tựu” nho nhỏ thôi, chẳng hạn như (i) theo số liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) thì GDP (tổng sản phẩm quốc nội) đầu người năm 2011 của Việt Nam là 1.374USD, đứng thứ 141/183 nước, nghĩa là Việt Nam “vinh dự” được nằm trong nhóm ¼ số nước nghèo nhất trên thế giới; (ii) theo bản Báo cáo Năng lực Cạnh tranh Toàn cầu 2012-2013 của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) thì trong 5 nhóm nước xếp theo trình độ phát triển, thật “tự hào” khi Việt Nam đến nay vẫn nằm ở nhóm có trình độ phát triển thấp kém nhất; (iii) trong bảng Chỉ số Đổi mới/Sáng tạo Toàn cầu năm 2012 của Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (WIPO), đáng “phấn khởi” là Việt Nam chúng ta lại đứng thứ 76/141 nước và hơn thế, bảng xếp hạng mấy năm qua còn cho thấy trí tuệ quốc gia Việt Nam đang ngụp lặn ở nửa dưới của thế giới và theo chiều hướng ngày càng chìm sâu, lùi xa so với láng giềng; v.v. và v.v.

Trên đây, tác giả chỉ mới kể sơ qua về cái “ân” của Đảng đối với đất nước. Đương nhiên, để đạt được những “thành tựu” khiến bao nước khác phải “ghen tị” như vậy thì cái “đức” của Đảng phải thấm nhuần tới từng người dân nói riêng và cả xã hội nói chung rồi. Bởi thế nên Bác Hồ muôn vàn kính yêu của chúng ta đã khẳng định chắc nịch, “Đảng ta là đạo đức, là văn minh”, còn Đảng thì vẫn luôn khiêm tốn cho rằng “cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”. Dưới đây, tác giả xin mạo muội liệt kê một vài “phẩm tính cao quý” của Đảng, hay nói theo ngôn ngữ cao siêu của các nhà lý luận mácxít-lêninnít là “tính Đảng”, đang ngày càng thấm nhuần vào xã hội Việt Nam và nhào nặn nên một thời đại có một không hai trong lịch sử dân tộc – “thời đại Hồ Chí Minh”.

Tinh thần “hạ đạp pháp luật”

Điều đầu tiên mà hầu như người Việt Nam nào hiện nay cũng nghĩ đến khi dính vào chuyện “đáo tụng đình” có lẽ là “chạy”: “chạy” Công an, “chạy” Viện Kiểm sát, “chạy” Toà án, “chạy” đến “ông nọ, bà kia”, v.v. Và kết quả dường như chẳng mấy khi phụ “lòng tin” vào pháp luật của họ.

Cảnh người tham gia giao thông cứ ngang nhiên vượt đèn đỏ mỗi khi không thấy bóng dáng cảnh sát chính là bức tranh thu nhỏ về ý tinh thần “hạ đạp pháp luật” của người dân Việt Nam hiện nay. Nếu ai đó cho rằng điều này là do “dân trí” hay “ý thức của người tham gia giao thông” thì xem ra họ chẳng hiểu chút gì về “tính Đảng” trong nhân dân cả. Blogger Anh Ba Sàm từng kể lại câu chuyện đáng suy ngẫm: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo! Nhiều năm sau, ở Hà Nội, tại những ngã tư đông đúc như Tràng Tiền – Hàng Bài, ngoài một chú cảnh sát đứng bục, thường phải có thêm 4 chú cầm gậy chặn bốn phía, lùa, đuổi mà cũng không xuể.” Thử hỏi, sự “biến chuyển” ngoạn mục đó nếu không phải là nhờ Đảng thì còn ai vào đây?

Vì Đảng trước sau như một vẫn cho rằng mình là sự lựa chọn của lịch sử nên ngay cả Hiến pháp Đảng cũng coi như mớ giấy lộn chứ đừng nói gì đến pháp với chả luật. Vở tuồng “chỉnh đốn Đảng” đang diễn ra “gay cấn” giữa bốn bức tường của những phòng họp kín đáo kèm theo những cuộc “vận động” hay “mặc cả” bí mật khác là một bằng chứng nữa cho thấy ở cái xứ sở “dân chủ gấp vạn lần tư bản” này, pháp luật chỉ là một món đồ trang sức rẻ tiền của Đảng mà thôi.

Văn hoá “nói dzậy mà không phải dzậy”

Báo Tuổi Trẻ ngày 6/10 vừa qua đăng bài “Chập chững vào đời đã nghe nói dối”, trong đó có đoạn: “Ở nước ta, giả dối đúng là một thứ ‘bệnh di căn’ khó chữa. Ngay từ khi chưa kịp lớn, hàng triệu trẻ em đã bị ‘nhiễm’ bệnh này rồi.”
Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Thanh Niên ngày 20/5/2006, ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, đã phát biểu: “Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống… Nói dối hằng ngày nên thành thói quen. Thói quen đó lặp lại nhiều lần thành ‘đạo đức’, mà cái ‘đạo đức’ đó là rất mất đạo đức.”

Nhà văn Nguyễn Khải (1930-2008) thì viết trong tuỳ bút nổi tiếng “Đi tìm cái Tôi đã mất” (2006): “Người cầm quyền cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi nói về cần kiệm liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nói dối lem lẻm, nói dối lì lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ vì người nghe không có thói quen hỏi lại, không có thói quen lưu giữ các lời giải thích và lời hứa để kiểm tra… Người cầm quyền thì biết là nhân dân đang rất bất bình về nhiều chuyện, nhân dân thì biết người cầm quyền đang nói dối, nhìn vào thực tiễn là biết ngay họ đang nói dối. Nhưng hãy mặc họ với những lời lẽ dối trá của họ, còn mình là dân chả nên hỏi lại nói thế là thật hay không thật. Mình cứ làm theo ý mình và mình cũng sẽ nói dối, nói che đậy nếu như có dịp được người cầm quyền hỏi.”

Tạo ra nếp văn hoá tiên tiến “nói dzậy mà không phải dzậy” như thế nếu không phải là “công lao” của Đảng thì là của ai đây? Và nét văn hoá “đậm đà bản sắc của Đảng” đó chẳng phải là sự thể hiện “tính Đảng” trong nhân dân hay sao?!

Lòng căm thù đồng loại sâu sắc

Tình hình an toàn vệ sinh thực phẩm hiện nay đang thực sự là nỗi khiếp đảm của người dân Việt Nam. Người ta cứ thản nhiên đầu độc đồng bào của mình mà dường như chẳng hề cảm thấy “áy náy” gì cả: chất tạo nạc nguy hại trong chăn nuôi, hàn the trong giò chả, rau quả sử dụng thuốc kích thích tăng trưởng hay thuốc bảo vệ thực vật độc hại, rồi thịt gia súc/gia cầm dịch bệnh hay đã bốc mùi hôi thối vẫn được tiêu thụ, v.v. Bên cạnh đó, tình trạng trộm, cướp, đâm, chém, giết, hiếp, v.v. vẫn đang diễn ra theo chiều hướng ngày càng đáng báo động. Trong lịch sử dân tộc, chắc chắn là chưa bao giờ người Việt Nam lại tỏ ra căm thù chính đồng bào của mình một cách sâu sắc đến vậy. Và nếu như nền thái bình thời Nghiêu-Thuấn là nhờ ân đức của hai bậc minh quân này thì rõ ràng chẳng ai đủ tư cách mà nhảy vào đây để “tranh công” với Đảng cả. Thực tế trên có lẽ là hiệu ứng từ những “chủ trương lớn” trước kia của Đảng như “Trí-phú-địa-hào/Đào tận gốc, trốc tận rễ” và “Cải cách Ruộng đất” hay nỗi ám ảnh nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch” hiện nay của họ.

Nếu người dân Việt Nam cứ đợi dài cổ suốt 2/3 thế kỷ qua mà vẫn chẳng thấy tăm hơi của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản như lời hứa hẹn hết lần này đến lần khác của Đảng ở đâu thì cũng đừng thắc mắc làm gì. Tương lai chỉ là sự phát triển cao của quá khứ và hiện tại; xã hội Việt Nam nói chung và mỗi người dân Việt Nam nói riêng vẫn đang ngày càng thấm nhuần những “phẩm tính cao quý” của Đảng (hay “tính Đảng”) đấy thôi. Đó mới là điều thực sự quan trọng. Tuy hai thiên đường trên mặt đất kia chưa kịp đến với chúng ta nhưng được sống dưới sự lãnh đạo của một chính đảng vẫn tự vỗ ngực “là đạo đức, là văn minh” trong “thời đại Hồ Chí Minh” như hiện nay thì cũng chẳng khác gì thời Nghiêu-Thuấn khi xưa cả. Đấy chẳng phải là “hồng phúc” của dòng giống “con Rồng cháu Tiên” hay sao?!

© Lê Anh Hùng
© Đàn Chim Việt

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Làm khoa học cũng phải nói dối

http://vn.news.yahoo.com/l-m-khoa-h-c-c-ng-ph-010500740.html

Trao đổi với Tuổi Trẻ, PGS.TS LÊ XUÂN CẢNH - viện trưởng Viện Sinh thái và tài nguyên sinh vật (Viện Khoa học - công nghệ Việt Nam) - kể về những chuyện ông phải nói dối.




Ông Lê Xuân Cảnh -Ảnh: Việt Dũng

- Trước hết, phải hiểu nói dối ở đây là nói dối để được việc khoa học chứ không phải nói dối các kết quả nghiên cứu. Nói dối quy chế tài chính để giữ nguyên kết quả khoa học thì chúng tôi phải làm vì đi nghiên cứu có những cái phát sinh mà trong dự toán không có.


Nói dối ai cũng biết

* Ông từng phải nói dối trong khi thực hiện các đề tài của mình như thế nào?

- Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ khoa học có nhiều cơ chế ràng buộc, chẳng hạn về định mức, giữa cái dự toán theo quy chế của Nhà nước với chi tiêu thực tế vênh nhau rất nhiều. Chúng tôi thực hiện đề tài phải đi vùng xa, vùng núi mà thuê người vận chuyển mẫu thì định mức thuê rất hạn chế, thường dự toán là 50.000 đồng/người/ngày nhưng thực tế thuê không dưới 100.000 đồng. Vì vậy, chúng tôi phải khai tăng số lượng lên, thuê một người thì khai thuê hai, thuê một ngày thì khai hai ngày để đủ định mức.

Có những lúc đi làm, đoạn đường 20km nhưng đi ôtô mất 8-10 giờ. Nói thì không ai tin nhưng đến thực tế mới thấy nó phải như thế. Khi thanh toán, chúng tôi buộc phải khai đi 300-400km cho khớp với mười giờ. Rồi công tác phí một ngày là 100.000-150.000 đồng nhưng thực tế số ấy không đủ. Và bằng cách nào đấy phải khai tăng thời gian đi thực địa để đảm bảo kinh phí cho anh em. Có lần tôi mời những người phụ trách tài chính đi cùng để xem thực tế thế nào nên khi thanh quyết toán họ cũng hết sức thông cảm chuyện này.

Có trường hợp cán bộ không thuộc diện được đi máy bay nhưng vì thời gian gấp họ phải đi máy bay. Khi thanh toán vẫn khai đi ôtô nhưng phải khai quãng đường, thời gian khớp với số tiền đi máy bay. Chúng tôi biết những việc đấy không đúng theo quy định nhưng tình hình thực tế phải làm thế.

Đấy là những chuyện mà ai cũng biết. Vì vậy, chúng tôi mong muốn có cơ chế thuận lợi để các nhà khoa học sử dụng nguồn kinh phí đủ để triển khai nghiên cứu trong điều kiện khó khăn của mình. Sắp tới, nếu đổi mới Luật khoa học và công nghệ thì nên có giải pháp làm sao để các nhà khoa học chủ động trong nghiên cứu, tất nhiên vẫn tuân thủ các quy định của Nhà nước.

* Nhà khoa học thường có lòng tự trọng rất cao. Khi phải nói dối như vậy, cảm giác của ông thế nào?

- Gọi là nói dối nhưng đấy là nói dối thủ tục để giữ được kết quả khoa học, tức là bằng cách nào đấy để hoàn thiện công trình nghiên cứu của mình nhưng kết quả đấy phải trung thực. Còn nếu phải nói dối kết quả để được tài chính thì chúng tôi không làm.

* Ông nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng cần tin tưởng các nhà khoa học và việc đầu tư cho khoa học phải coi là đầu tư mạo hiểm?

- Ở VN, cơ quan quản lý còn rất yếu về việc thẩm tra, thẩm định kết quả nghiên cứu. Vì thế họ mới sợ rằng liệu kết quả đấy có chính xác không và họ phải bó chặt cơ chế tài chính. 

Ở nước ngoài, họ có tiêu chuẩn một giáo sư một năm được chi tiêu bao nhiêu, kết quả ra sản phẩm gì, giữa kỳ có báo cáo, cuối kỳ thì kiểm tra sản phẩm. Khi có sản phẩm đúng với đề xuất ban đầu thì kinh phí tự động được giải ngân, tất nhiên phải có hóa đơn, chứng từ. Cơ chế của họ thoáng hơn rất nhiều, không theo năm tài chính, không theo thời gian cố định mà bắt đầu tính từ khi triển khai đề tài. Nhưng đấy là cơ quan quản lý tài chính phải đủ mạnh để kiểm tra được kết quả đề tài. 

Những cái đó tôi cho rằng chúng ta cũng phải suy nghĩ để triển khai chứ không phải không làm được.
Chủ đầu tư chỉ đạo nhà khoa học

* Ngoài sự gian dối do cơ chế tài chính, trong khoa học cũng còn những gian dối khác?
- Đó là chuyện kết quả nghiên cứu làm ra không đúng với tình hình thực tế hoặc sử dụng kết quả của người khác. Nhiều khi một nhà khoa học nộp đề cương xong mà nếu người khác biết vấn đề đó, khai thác thông tin đó và công bố trước hoặc đưa cái đó vào đề tài của mình thì họ lại chính thức được công nhận. Việc phán xử kết quả đó của ai lại chưa có quy định rõ ràng vì đăng ký bản quyền, đăng ký công bố còn nhiều vấn đề khập khiễng. Đấy là sự gian dối trong khoa học.

* Tình trạng này có phổ biến không, thưa ông?
- Tương đối phổ biến nhưng cơ chế giám sát của mình chưa chặt, việc đăng ký bản quyền chưa phát triển nên để phán xét những trường hợp cụ thể, chứng minh ai đúng, ai sai thì phải theo đuổi một quá trình tốn rất nhiều công sức.

* Còn chuyện địa phương “bắt tay” với các nhà khoa học, thậm chí chính nhà khoa học chủ động gợi ý để thực hiện các đề tài khoa học không cần thiết với nhu cầu của địa phương cốt để lấy được số kinh phí cấp cho sự nghiệp khoa học, công nghệ của địa phương thì sao?

- Nó vẫn là kết quả khoa học nhưng vấn đề là sử dụng kết quả đó, sử dụng nguồn vốn đó có hiệu quả không thôi. Ở địa phương, nhiều khi người ta sử dụng nguồn vốn khoa học, công nghệ không đúng với mục tiêu, chưa hiệu quả trong khi các đề tài lớn của Nhà nước lại thiếu kinh phí, vì thế việc phân phối đồng đều cho khoa học, công nghệ về mặt nào đấy là tốt nhưng cũng nên có đầu tư tập trung.

Chức năng của viện tôi là điều tra nghiên cứu về tài nguyên sinh vật, đa dạng sinh học nên địa phương nào phát triển theo đúng hướng đấy thì chúng tôi tham gia. Nếu nghiên cứu những cái chúng tôi đã có thì chúng tôi không tham gia.

* Thưa ông, mới đây báo chí phát hiện báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) của thủy điện Sông Tranh 2 có sự gian dối. Từng tham gia lập các báo cáo ĐTM, hẳn ông biết những gian dối trong việc lập báo cáo ĐTM mà ở đó có trách nhiệm của các nhà khoa học?

- Việc đầu tư cho báo cáo ĐTM đến nay không nghiêm túc lắm vì nguồn kinh phí cho ĐTM rất ít so với tổng đầu tư cho dự án. Các chủ đầu tư thường bằng cách này, cách khác gọt giũa cho ĐTM đẹp để làm sao dự án được triển khai. Có chủ đầu tư nhiều kinh phí, gọi là mua thì hơi quá, nhưng họ làm sao để các nhà khoa học lập ĐTM theo sự chỉ đạo của họ cho thuận. 

Có trường hợp đáng lẽ nhà khoa học phải nghiên cứu trực tiếp để đưa ra kết quả nhưng không có điều kiện, không có thời gian, không có kinh phí nên phải thu thập thông tin, kết quả nghiên cứu cũ và đưa ra kết quả không phù hợp với tình hình thực tế. Khi xét duyệt ĐTM, người ta tin vào các nhà khoa học để duyệt cho triển khai dự án nhưng khi triển khai thì có nhiều vấn đề bất cập như ở một số dự án lớn hiện nay.

Nhưng nếu báo cáo ĐTM có vấn đề bị đề nghị thẩm tra lại và nhóm nhà khoa học khác không phụ thuộc chủ đầu tư vào cuộc thì họ mạnh dạn hơn, đã có kiến nghị buộc dừng dự án. Tôi đã tham gia thẩm định báo cáo ĐTM đối với dự án casino tại vùng lõi vườn quốc gia Tam Đảo. Khi thẩm định thì thấy không chuẩn và kiến nghị dự án này không được triển khai. 

Phát biểu tại phiên họp ngày 22-9 của Ủy ban Khoa học - công nghệ và môi trường Quốc hội về cơ chế tài chính và huy động nguồn lực đầu tư nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động khoa học - công nghệ, ông Nguyễn Quân, bộ trưởng Bộ Khoa học - công nghệ, cho rằng cơ chế tài chính cho khoa học - công nghệ còn nhiều bất cập, trong đó có việc thanh quyết toán đòi hỏi hóa đơn, chứng từ chi tiết dẫn đến tình trạng nhà khoa học thiếu trung thực khi thanh quyết toán các nhiệm vụ nghiên cứu.
Ông Quân dẫn chứng câu chuyện các nhà khoa học Nhật Bản được nhà nước tin tưởng giao kinh phí và kiến nghị cần tin tưởng, giao quyền cho nhà khoa học và có cơ chế kiểm soát chặt chẽ để tạo niềm tin cho các nhà khoa học, khắc phục tình trạng gian dối trong cách hợp lý hóa chứng từ, hợp thức hóa dự án khoa học - công nghệ cần bổ sung kinh phí.

KHIẾT HƯNG thực hiện

.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Đảng ta không đau mắt!

http://danluan.org/node/14247





 Trong giờ giảng môn Lịch sử ở một lớp tiểu học, cô giáo say sưa:
-“Các con ạ, Đảng ta thật là vĩ đại. Đảng đã dẫn dắt nhân dân ta đi suốt những chặng đường quanh co khúc khuỷu… để đạt hết thắng lợi này… đến thắng lợi khác…”.
Cô giáo chưa dứt lời thì một chú bé giơ tay:
- “Thưa cô. Con có thắc mắc ạ”.
Cô giáo chững lại:
- “Vâng xin mời con. Con muốn hỏi gì nào?”
- “Thưa cô Đảng ta có đau mắt không ạ?”
Cô giáo ngỡ ngàng:
- “Sao con lại hỏi thế?”
“Là vì… Là vì…” – Cậu bé rụt rè. Cô giáo động viên:
- “Con đừng ngại… Con cứ hỏi đi”
- “Là vì… Là vì…, thưa cô… Tại sao Đảng ta không đưa nhân dân ta đi đường thẳng, đường quang,… mà lại đưa nhân dân ta đi những chặng đường quanh co khúc khuỷu ạ?”
Cô giáo trố tròn mắt,… nghĩ mãi không ra câu trả lời.
Đấy là câu chuyện tôi nghe các cô giáo kể cách đây đã ba bốn chục năm, khi ngồi quanh bàn trà ở nơi sơ tán. Chẳng biết có chuyện thật như thế hay không, nhưng mỗi khi nghĩ đến thì lại thấy buồn cười với mẩu chuyện vui vui về những câu hỏi ngây ngô của con trẻ.
* * *
Ấy nói là ngây ngô, nhưng bây giờ, mỗi khi đọc trên báo những mẩu tin về tham nhũng lại gợi tôi nhớ lại câu hỏi của bọn con trẻ,… về chuyện Đảng ta đau mắt…



Những tin được đăng đại loại như sau: “Chưa phát hiện ra dấu hiệu tham nhũng”, “Chưa phát hiện dấu hiệu bao che”, “Chưa phát hiện dấu hiệu gian lận”, “Chưa phát hiện dấu hiệu bảo kê”, “Chưa phát hiện ra chỗ nào mua bán chức quyền”,… “Chưa phát hiện ai hết!”… “Chưa phát hiện cái gì hết!”… “Tài liệu của các cơ quan pháp luật của nước ngoài chỉ là tham khảo”.

Đọc những tin tức này, tôi lại bật nghĩ đến câu hỏi hồn nhiên của con trẻ năm xưa… “Chắc có lẽ Đảng ta đau mắt phải không ạ?”
Nhưng rồi…
Một buổi sớm đi tập thể dục tôi nghe các cụ càu nhàu khi bị trẹo chân trên lớp gạch lát vỉa hè gập ghềnh nham nhở, vừa lát hôm trước hôm sau đã bật tung,lầm lầy những cát:
- “Sao chúng nó không làm được cái vỉa hè tử tế như hồi… đế quốc sài lang nhẩy?”.
Một cụ hỏi ra vẻ tức tối. Cụ khác lập tức đáp lời:
- “Ông buồn cười thật đấy! Làm kiên cố thì chúng nó ăn gì? Làm thế này thì cuối năm lại… dự trù kinh phí,lại… sửa chữa, lại… nâng cấp, lại mở rộng, lại… dự toán,… Có thế chúng nó mới có… cái món… để mà ăn lại quả chứ!”. Rồi các cụ dứt dóng, … “Chỉ có cái đứa thong manh (mắt kém) mới không hiểu vì sao đường sá cứ sửa chữa hoài… Năm nào cũng sửa!”.
Một cụ khác ra dáng một chuyên viên nghiên cứu đã về hưu tiếp lời:
- Ừ…ừ. Thằng nhỏ thì ăn vỉa hè, thằng nhỡ thì ăn đài tưởng niệm, thằng nhớn thì ăn dự án, thằng bự thì ăn cái… đồ… vĩ mô hơn. Chúng nó có phần hết.
Một cụ khác chêm vào:
- Rồi đến khi bị phát giác, đưa chúng ra kiểm điểm… nội bộ, thì chúng cười khì khì, và đọc một báo cáo rất chi là lâm li rành rẽ:

Biếm họa "Duyệt Dự Án" của Phạm Quang Huynh
“Thưa các đồng chí chưa bị lộ! Em chẳng may bị lộ, xin tự phê bình nghiêm khắc như sau, như sau,… và như sau… Cuối cùng chúc các đồng chí ăn chia sòng phẳng, đừng ngố để chúng nó xía cho, rồi mà bị lộ như cái thân em”.
Nghe xong báo cáo thì cả hội nghị vỗ tay tèn tẹt. Còn tôi nghe các cụ xong, thì tỉnh người, nghĩ ra câu trả lời cho các cháu học sinh năm nào: “Các con ơi. Đảng ta không đau mắt đâu… Đảng ta thấy hết cả đấy”.
(Theo E.mail - TVT)

Để chặt đứt các nhóm lợi ích

http://danluan.org/node/14237


 
Lợi ích nhóm ở Việt Nam có đặc trưng là liên quan đến những người có chức, có quyền, nhất là quyền liên quan đến cán bộ, tài chính, ngân sách, đầu tư, đất đai…

Chia sẻ khó khăn với doanh nghiệp trong buổi tọa đàm tuần trước của UB Kinh tế Quốc hội, Phó chủ nhiệm UB Mai Xuân Hùng nhắc đến một trong những nguy cơ lớn nhất: nhóm lợi ích. "Chỉ một cá nhân có thể thâu tóm cả hệ thống", ông nói.

Làm rõ khe hở luật pháp

Cụm từ “nhóm lợi ích” hay "lợi ích nhóm" gần đây được nhắc đến ngày một nhiều.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thẳng thắn nêu đích danh “lợi ích nhóm” trong phát biểu kết thúc hội nghị lần thứ 3 BCH Trung ương Đảng khóa XI.


Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu đích danh "nhóm lợi ích". Ảnh: TTXVN

Riêng trên diễn đàn Quốc hội, nhiều đại biểu không ngần ngại điểm mặt chỉ tên thủ phạm “nhóm lợi ích” đang chi phối nền kinh tế.

Chẳng hạn, phát biểu về kinh tế - xã hội tại kỳ họp thứ ba, ĐBQH Huỳnh Ngọc Đáng đề nghị Chính phủ, Quốc hội cảnh giác với tác động của các nhóm lợi ích, không chỉ trong các tháng còn lại của năm 2012, mà cả trong tiến trình tái cơ cấu.

Mới đây, chất vấn Tổng Thanh tra Chính phủ về chống tham nhũng, Phó chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cũng nói: “Năng lực, bộ máy, quyết tâm không thiếu nhưng vẫn không phát hiện được tham nhũng, phải chăng có vấn đề về lợi ích nhóm, về bao che trong đội ngũ cán bộ?”.


Đặc biệt, trong báo cáo “Từ bất ổn vĩ mô đến con đường tái cơ cấu” mới phát hành, lần đầu tiên UB Kinh tế Quốc hội đưa ra những mô tả cụ thể nhận diện các nhóm lợi ích.
“Ưu điểm” nổi bật là những nhóm lợi ích ở Việt Nam hoạt động rất linh hoạt, theo từng vụ, việc và vây quanh một số cá nhân nhất định. Lợi dụng tính thiếu công khai, minh bạch, các nhóm lợi ích thường tiếp xúc theo “quan hệ” cá nhân. Có thể đặt quan hệ trực tiếp hay qua con cái, thân quen mà chất kết dính là lợi ích tiền bạc.

Lợi ích càng lớn thì nhóm lợi ích hoạt động càng mạnh. Luật pháp càng lỏng lẻo hay quyền lực ít bị giám sát thì nhóm lợi ích càng hoạt động trắng trợn hơn.
Lợi ích nhóm ở Việt Nam có đặc trưng là liên quan đến những người có chức, có quyền, nhất là quyền liên quan đến cán bộ, tài chính, ngân sách, đầu tư, đất đai, rừng biển…

Những người này có thể ở cấp trung ương, tỉnh, huyện, xã hay một cá nhân thanh tra... Thậm chí, các hoạt động này len lỏi cả vào những lĩnh vực rất trí thức như nghiên cứu khoa học, cấp bằng, chấm luận án.
“Nhóm lợi ích ở Việt Nam hoạt động trong một không gian chủ yếu phi chính thức, bất hợp pháp, trong không ít trường hợp có quan hệ đến buôn lậu hay các hoạt động có tính chất phạm pháp ở mức độ khác nhau.

Việc xác định bản chất, hình thức, phạm vi hoạt động của các loại nhóm lợi ích khác nhau cần được đầu tư, nghiên cứu thêm trong thời gian tới để làm rõ những lỗ hổng hay khe hở luật pháp để các nhóm lợi ích lợi dụng”, bản báo cáo phân tích.
Như vậy, các nguồn lực kinh tế đã bị xâu xé, bóp méo… để phục vụ các nhóm lợi ích khác nhau.

Đổi mới mà không… tốn tiền

Từ những phân tích trên, UB Kinh tế đề xuất cần thay đổi tư duy. Bởi một số nhóm lợi ích đã lợi dụng tư duy “kinh tế nhà nước là chủ đạo” khiến môi trường kinh doanh thiếu cạnh tranh bình đẳng.
Báo cáo chỉ rõ, trong khi về hình thức luôn nhấn mạnh kinh tế nhà nước là chủ đạo thì các công ty sân sau của con, cháu, thân quen của lãnh đạo các cấp lại đều là kinh tế tư nhân.

Chính các công ty sân sau này đang đem lại lợi nhuận hợp pháp cho tư nhân, còn phần lỗ để cho công ty nhà nước gánh chịu. Việc dùng các tập đoàn kinh tế, công ty nhà nước để bù lỗ, ổn định giá đều quá tốn kém, không hiệu quả và bị chia chác trong “lợi ích nhóm”.

Theo bản báo cáo, thực tế mất ổn định kinh tế vĩ mô suốt thời gian qua hoàn toàn bác bỏ vai trò là công cụ ổn định kinh tế vĩ mô của các tập đoàn kinh tế và tổng công ty nhà nước. “Nếu luôn xem đây là công cụ hữu hiệu để ổn định kinh tế vĩ mô thì tại sao tình hình mất ổn định lại gay gắt, kéo dài như hiện nay?”, nhóm chuyên gia nêu câu hỏi.

Chính tư duy coi kinh tế nhà nước là chủ đạo đã dẫn đến sự chèn ép với khu vực kinh tế tư nhân. Và khu vực kinh tế này cũng phải tìm cách sinh tồn.
Các doanh nhân thay vì lo đầu tư kinh doanh thì lại chăm chỉ đầu tư thời gian, tiền bạc để thiết lập và duy trì các mối quan hệ. Phải lo đến thăm người bệnh, dự đám giỗ, đám tang, đám cưới, chúc tết các quan chức lớn, nhỏ… để giữ quan hệ.

Chuyện mua bán quan hệ như vậy đã dẫn đến sự ra đời và lớn mạnh nhanh chóng của những đại gia tư nhân lớn, nhỏ ở Việt Nam. Những người phất lên nhanh chóng không do tiến bộ khoa học, công nghệ, năng suất lao động hay đóng góp cho phát triển kinh tế mà chủ yếu do khai thác tài nguyên đất đai, khoáng sản…
“Những đại gia này mặc nhiên tự cho mình có những đặc quyền riêng, trong không ít trường hợp thiếu tôn trọng pháp luật và lợi ích người lao động. Sự phát triển lệch lạc này của khu vực kinh tế tư nhân rất không bền vững”, báo cáo mô tả.

Sau khi cảnh báo các mối nguy trên, nhóm chuyên gia kiến nghị các giải pháp cải cách thể chế mạnh mẽ để các nguồn lực được phân bổ hiệu quả hơn, góp phần vào thành công của tái cơ cấu kinh tế. Chẳng hạn, thiết kế cơ chế giám sát.

Tất cả các cấp, các cơ quan đều phải được giám sát chặt bởi một hay nhiều thể chế độc lập. Cần lập cơ quan phòng chống tham nhũng độc lập với Chính phủ, hoạt động theo luật pháp dưới sự giám sát của Quốc hội.
“Quá trình này không tốn kém tài chính, không cần đầu tư vốn lớn nhưng đòi hỏi quyết tâm chính trị cao để vượt qua những nhóm lợi ích và tư duy nhiệm kỳ”, nhóm chuyên gia kết luận.

Lê Nhung